Phu Nu Mang Thai Quan He The Nao / Top 7 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 6/2023 # Top View | Dsb.edu.vn

Download Phu Nu Mang Thai An Gi Tot Nhat

Phụ Nữ Mang Thai Ăn Gì Tốt Nhất Sức khỏe của phụ nữ mang thai phải hết sức chú trọng. Vì vậy ăn gì để tốt cho sức khỏe luôn được quan tâm hàng đầu. Đậu phụ, súp lơ xanh, sữa chua… rất giàu vitamin C, axit folic và canxi – cần thiết cho sức khỏe của thai phụ và thai nhi. 1. Nước cam Trong các loại đồ uống thì nước cam tươi giữ vị trí quán quân do chứa nhiều dưỡng chất. Nước cam tươi dồi dào canxi, axit folic, kali, rất tốt để điều hòa và ổn định huyết áp nên khá an toàn với nhóm bà bầu cao huyết áp.Cách dùng: Bạn nên sử dụng cam tươi, vắt lấy nước uống và không cần pha thêm đường. Mỗi ngày bạn có thể uống một cốc nước cam nhỏ hoặc bạn uống cách một ngày, bạn lại nghỉ một ngày cho đỡ chán. Bạn nên hạn chế các loại nước cam đóng hộp dù chúng được giới thiệu là nước cam tươi nguyên chất. Các loại nước hoa quả đóng hộp đều được pha chế thêm đường hóa học. Hơn nữa, trong quá trình vận chuyển, bảo quản, một số hộp nước hoa quả có thể bị nhiễm khuẩn khiến bạn bị đau bụng, tiêu chảy… nếu sử dụng. 2. Sữa chua Sữa chua chứa nhiều canxi và protein hơn sữa thường. Sữa chua còn cung cấp nhiều vi khuẩn lên men có lợi cho hệ tiêu hóa và hệ miễn dịch. Nhiều thai phụ không chịu được mùi vị của các loại sữa dành cho bà bầu nhưng lại rất thích thú với sữa chua. Cách dùng: Bạn không nên ăn sữa chua lúc đói vì một số axit có trong sữa chua sẽ khiến dạ dày bạn bị mệt. Tốt nhất, bạn nên sử dụng sữa chua sau khoảng 1-2 giờ đồng hồ sau bữa ăn chính. 3. Mật ong Mật ong là một sản phẩm quý giá của tự nhiên giúp chăm sóc sắc đẹp cho mọi người, có thể bổ từ trong và dưỡng từ ngoài đều tốt. Đối với phụ nữ mang thai mật ong là một thức uống quý giá và bổ dưỡng, mang lại nhiều lợi ích cho thai kỳ và thai nhi. Cách dùng: Thai phụ không được uống mật ong sống bởi vì trong mật ong sống có thể có vi sinh vật hoặc khi cất giữ có thể mật ong đã bị nhiễm khuẩn. Thai phụ nếu sử dụng mật ong sống dễ sinh bệnh tật, đau bụng. Vì vậy khi uống bạn nên hòa mật ong với nước đun sôi để uống vừa phát huy được tác dụng của mật ong vừa đảm bảo sức khỏe cho mẹ và bé. Phụ nữ mang thai bị bệnh tiểu đường thì không nên sử dụng mật ong vì trong thành phần dinh dưỡng của mật ong có chứa hàm lượng đường rất cao. 4. Súp lơ xanh Đây là loại rau giàu canxi, vitamin C, B6 và folate nên rất có lợi cho sức khỏe thai phụ. Cách dùng: Bạn có thể ăn khoảng 2-3 bữa súp lơ xanh mỗi tuần theo từng cách chế biến riêng như luộc, nấu canh. Tuy nhiên, để súp lơ xanh giữ được chất dinh dưỡng lại ngon miệng, cách nấu tốt nhất là bạn cho súp lơ vào lò vi sóng hấp qua khoảng 2 phút. Sau đó, bạn lấy súp lơ ra, bỏ vào nồi cháo đang sôi và để trong ít phút là ăn được. 5. Đậu phụ Đậu phụ được chế biến từ nguyên liệu chính là đậu tương nên rất phong phú protein, chất sắt, folate, canxi và kẽm, rất cần thiết cho sự phát triển của em bé. Cách dùng: Đậu phụ là loại thực phẩm phổ biến và an toàn nên bạn có thể dùng theo nhu cầu hàng ngày. Ngoài ra, các sản phẩm từ đậu tương như sữa đậu nành… cũng rất tốt cho thai phụ. 6. Thịt bò Loại thịt này chứa một lượng lớn chất sắt, protein, B6, B12, kẽm và đặc biệt là colin (một chất kích thích não bộ thai nhi phát triển). Tuy nhiên, thịt bò cũng chứa nhiều cholesterol, vì vậy, bạn nên ăn điều độ để tránh tăng lượng cholesterol trong máu. Cách dùng: Thịt bò chế biến theo cách nào cũng rất giàu dinh dưỡng và cũng rất ngon miệng. Bạn tuyệt đối nên tránh các món làm bằng thịt bò tái hoặc các món thịt bò đi kèm với nhiều loại gia vị cay, nóng. Mỗi tuần bạn nên dùng 2-3 bữa thịt bò. 7. Khoai lang Khoai lang là loại thức ăn bình dân giàu vitamin C, folate, photpho và được xem như liều thuốc nhuận tràng hữu ích cho nhóm thai phụ mắc táo bón. Cách dùng: Bạn có thể ăn vài ba củ khoai lang luộc (hoặc nướng, hấp) mỗi tuần nhưng tuyệt đối tránh khoai lang sống. 8. Trứng gà Trứng gà là một trong những thực phẩm dinh dưỡng rất tốt phụ nữ trong thời kỳ mang thai, tốt cho hệ thần kinh và sự phát triển của cơ thể, cải thiện trí nhớ, giúp đầu óc tỉnh táo, thúc đẩy tế bào gan tái sinh. Cách dùng: các bà mẹ tương lai không nên ăn trứng gà sống bởi dễ gây lây nhiễm vi khuẩn, hơn nữa cũng không cung cấp đủ chất dinh dưỡng.Có nhiều cách chế biến trứng gà, nhưng cách nấu nào đem lại nhiều dinh dưỡng nhiều nhất? Luộc trứng gà cung cấp 100% dinh dưỡng, xào trứng là 97%, chiên rán là 98%, đánh với sữa và nước sôi là 92%, ăn sống là 30 – 50%. Người sắp làm mẹ cần chú ý, không nên ăn trứng luộc trong nước trà, vì trong nước trà chứa acid, khi kết hợp với nguyên tố sắt trong tế bào gây ra kích thích dạ dày, ảnh hưởng đến chức năng tiêu hóa của dạ dày đường ruột.

Những Bộ Phim Mẹ Bầu Nên Xem: Phu Nu Mang Thai Nen Xem Phim Gi Hay

những bộ phim mẹ bầu nên xem

phim hàn quốc một mẹ và ba người cha

Đây là một trong những bộ phim được đánh giá là top phim tình cảm hài hước hàn quốc hay nhất từ trước đến nay thể loại phim dài tập hài hước.

Năm sản xuất: 2008

Đạo diễn: Lee Jae Sang

Diễn viên chính: Jo Hyun Jae , Eugene, Jae Hee, Shin Sung Rok

Thể loại: Phim hài

Quốc gia: Hàn Quốc

Phim bộ: 24 tập

nội dung xem phim một mẹ và ba người cha

Song Na Young (Eugene) trở thành mẹ sau một cuộc thụ tinh nhân tạo vì chồng cô bị vô sinh. Ba người bạn thân của người chồng là Han Soo Hyun, Nahwang Gyung Tae và Choi Gwang Hee đã hiến tặng tinh trùng để giúp vợ chồng Na Young có con. Chỉ người chồng mới biết ai thực sự là cha của đứa trẻ. Không may, trước lúc em bé chào đời, anh bị tai nạn qua đời và mang theo bí mật đó vĩnh viễn.

Tuy tính cách và hoàn cảnh khác nhau, nhưng ba người đàn ông này luôn bên cạnh để giúp đỡ cô, hết mực yêu thương đứa bé và coi đó như con mình. Thế nhưng việc chẳng hề có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con khiến cho cả ba người cha và bà mẹ trẻ Na Young đã gặp phải nhiều tình huống dở khóc, dở cười.

xem phim juno dính bầu

Năm sản xuất: 2007

Thể loại: Phim hài

Đạo diễn: Jason Reitman

Diễn viên chính: Ellen Page, Michael Cera, Allison Janney, JK Simmons, Olivia Thirlby

Quốc gia: Mỹ

noi dung phim juno

Phim bắt đầu bằng việc Juno, một cô học sinh 16 tuổi, bỗng phát hiện mình đã có thai được hai tháng. Nếu như bình thường, cô sẽ đi phá thai và coi như chưa có gì xảy ra. Nhưng Juno lại quyết định giữ cái thai và tìm một gia đình hiếm muộn nào đó để cho con. Cô chọn cặp vợ chồng trẻ Loring (Jennifer Garner và Jason Bateman) khá giả, sống trong một ngôi biệt thư lộng lẫy vùng ngoại ô. Tuy nội dung phim khá buồn nhưng kết thúc có hậu, theo chúng tôi đây là một trong những bộ phim mẹ bầu nên xem trước hoặc khi mang thai.

xem phim dính bầu – knocked up

Năm sản xuất: 2007

Đạo diễn: Judd Apatow

Diễn viên chính: Seth Rogen, Katherine Heigl, Paul Rudd, Leslie Mann

Thể loại: Phim Hài, Phim Tâm Lý

Quốc gia: Mỹ

nội dung phim knocked up

Bộ phim kể về Allison Scott, một phóng viên giải trí với đường công danh rộng mở, tình cờ gặp Ben Stone, một tên say rượu lười biếng trong hộp đêm. Vài tuần sau “đêm định mệnh” ấy, Allison Scott nhận ra sự xuất hiện của cái thai ngoài ý muốn. Allison đã quyết định cho đứa trẻ đáng yêu này một cơ hội.

phim baby mama 2008

Tựa tiếng Việt là “Bà mẹ không chồng”

Năm sản xuất: 2008

Thể loại: Tâm Lý Tình Cảm, Hài Hước

Đạo diễn: Michael McCullers

Diễn viên chính: Tina Fey, Amy Poehler, Sigourney Weaver

Quốc gia: Mỹ – Châu Âu

đánh giá phim baby mama

Được chuyển thể từ vở hài kịch nổi tiếng Baby Mama, bộ phim cùng tên kể về một nữ doanh nhân thành đạt (Kate) muốn có con nhưng chẳng may không có khả năng làm mẹ và phải nhờ người mang thai hộ (Angie).

Từ đây mọi rắc rối liên tiếp diễn ra, bắt đầu từ chuyện Angie bất ngờ xuất hiện trước cửa nhà Kate vì không có chỗ để ở, cả hai đã phải chịu đựng lẫn nhau khi phải sống chung, đến những mâu thuẫn nảy sinh về cách nuôi dạy con của hai “bà mẹ tương lai”… Thế nhưng, bằng những nỗ lực không mệt mỏi, cả hai bà mẹ đã cùng nhau san sẻ những khó khăn để chào đón đứa bé sắp ra đời.

xem phim tâm sự bà bầu full hd

Tựa tiếng Anh là What to Expect When You’re Expecting

Năm sản xuất: 2012

Thể loại: Hành Động

Đạo diễn: Kirk Jones

Diễn viên chính: Cameron Diaz, Matthew Morrison and J. Todd Smith

Quốc gia: Mỹ – Châu Âu

nội dung phim tâm sự bà bầu

Lấy cảm hứng từ tác phẩm bán chạy nhất của thời báo New York, “What To Expect When You’re Expecting” là bộ phim hài vui nhộn, chân thành kể về câu chuyện của bốn cặp đôi – những người sắp lên chức cha mẹ.

Tuy mỗi nhà mỗi cảnh nhưng điểm chung là họ cùng nhau trải qua nỗi ám ảnh khi đón những đứa con đầu lòng. Sau mọi thử thách, đảo lộn, cuối cùng họ nhận ra được rằng dù bạn có dư tính như thế nào, cuộc sống không phải lúc nào cũng như mong đợi.

Gợi ý những bộ phim mẹ bầu nên xem

phim bà bầu nên xem, phim bà bầu không nên xem, những phim bà bầu nên xem, những bộ phim bà bầu nên xem, những bộ phim bà bầu không nên xem, những loại phim bà bầu không nên xem, các phim bà bầu nên xem, những bộ phim mẹ bầu nên xem

phim hài dành cho bà bầu, phim dành cho bà bầu, phim tâm sự bà bầu full, xem phim tâm sự bà bầu full hd, phim hoạt hình cho bà bầu, phim hay cho bà bầu, 10 bộ phim bà bầu không nên xem

He’s My Bodyguard _ Extra

Extra: Cuộc sống hạnh phúc của Lee Sungyeol và chàng vệ sĩ đẹp trai.

∞ ∞ ∞

1) “Em muốn có con”.

Sungyeol và Myungsoo kết hôn với nhau được một năm sau đó thì bất ngờ Woohyun và Sunggyu sau khi hẹn hò được năm tháng cũng liền nhanh chóng kết hôn mà nguyên nhân để Woohyun và Sunggyu đánh nhanh rút gọn mau chóng kết hôn như vậy là bởi vì Sunggyu đã mang thai….

Sungyeol thấy vậy liền rất ghen tỵ với Sunggyu và Woohyun. Cậu và Myungsoo kết hôn đã được một năm vậy mà lần nào cậu nhắc với Myungsoo chuyện có con thì hắn liền cười cười bảo cậu.

“Em còn nhỏ mà, vội gì mà có con…”

Cứ thế mà trôi qua, bấy lâu nay cậu vẫn bị tên Myungsoo đó dụ dỗ. Cậu rất muốn có một cục cưng đáng yêu với Myungsoo, cục cưng vừa giống cậu, vừa giống hắn là kết tinh tình yêu của hai người thì chắc chắn sẽ đáng yêu chết mất…

Nghĩ tới điều này Sungyeol liền mỉm cười một cách hạnh phúc… Nhưng mà phải làm sao đây? Woohyun và Sunggyu mới hẹn hò năm tháng mà đã có con còn cậu…cậu phải làm sao để Myungsoo chấp nhận cho cậu mang thai đứa con của hai người chứ.

Sungyeol liền bày ra một kế hoạch gọi là “Khổ nhục kế” để khiến Myungsoo phải chấp nhận cho cậu có cục cưng với hắn.

Và hôm nay khi Myungsoo vừa đi làm về đến cửa đã thấy Sungyeol ngồi khóc nức nở bên cửa sổ, nước mắt rơi lã chã , gương mặt đỏ bừng. Thấy vợ yêu của mình khóc thảm thương như vậy Myungsoo xót xa chạy lại hớt hải nói.

“Yeollie… Em sao vậy? Là ai bắt nạt em? Hay là đã xảy ra chuyện gì?”

“Hức… Kim Myungsoo…anh nói tôi biết..hức hức..” Sungyeol diễn hay như thật, trong lòng cậu tự nhủ mình có nên đi học khoá diễn xuất không? “Hức..hức..Có phải anh không yêu tôi nữa không?”

Myungsoo trợn mắt ngạc nhiên nhìn Sungyeol: “Em đang nói linh tinh cái gì vậy? Em sốt hả?” Vừa nói Myungsoo vừa sờ sờ trán Sungyeol.

“Anh còn gạt tôi… Vậy tại sao anh tới giờ vẫn không muốn có con với tôi… Hức..hức.. Woohyun hyung và Sunggyu hẹn hò chưa được năm tháng liền đã có con. Chúng ta kết hôn được một năm rồi vậy tại sao anh còn chưa muốn có con…hức..hức.. Có phải anh không yêu tôi nữa đúng không?” Sungyeol vừa khóc vừa đánh Myungsoo mà nói.

Myungsoo cười cười, bây giờ cuối cùng hắn cũng hiểu rõ vợ yêu mình muốn cái gì. “Thì ra là chuyện này… Nghe anh nói này Yeollie…” Myungsoo dừng lại lau lau nước mắt trên gương mặt Sungyeol rồi dịu dàng nói tiếp “Không phải anh không thích có cục cưng… Cục cưng là kết tinh tình yêu của chúng ta làm sao mà anh không thích được ? Anh chỉ lo cho em, em còn nhỏ.. tính tình lại con nít, ý của anh chỉ muốn em chơi thêm vài năm nữa cho đã đi rồi hãy tính đến chuyện có cục cưng biết không? Anh không muốn em vất vả.”

Sungyeol dụi dụi mặt mình vào lòng Myungsoo cảm động, thì ra là Myungsoo lo nghĩ cho cậu như vậy… Nhưng mà thật sự bây giờ cậu muốn có cục cưng lắm rồi…

Sungyeol vẽ vẽ trên ngực Myungsoo ngẩng đầu lên nhìn hắn ngây thơ nói: “Nhưng mà bây giờ em muốn có cục cưng… Em không sợ khổ đâu… Anh nghĩ xem, cục cưng của hai chúng ta sẽ đáng yêu biết bao nhiêu mà nói, vừa có khuôn mặt đẹp như anh lại vừa đáng yêu như em…Nghĩ thôi là em cũng thấy hạnh phúc rồi.”

Myungsoo cười dịu dàng vuốt tóc vợ mình vì hẳn là cậu quá đáng yêu, hắn cũng đành phải chịu thua thôi, vốn dĩ hắn cũng muốn có con lâu rồi nhưng mà do hắn lo lắng Sungyeol vất vả nên mới trì hoãn đợi một thời gian nữa cậu có thể trưởng thành hơn một tý..Nhưng mà nếu cậu nói vậy thì hắn cũng không thể không đồng ý nữa.

“Em vui vậy à? Nếu vậy thì được, chúng ta sẽ có con..Chỉ cần em vui…” Myungsoo cười vui vẻ hôn hôn lên tóc Sungyeol để Sungyeol tựa lên vai mình.

Nhưng mà không ngờ rằng Sungyeol lại xô ngã hắn nằm dài ra trên ghế sô fa rồi nhanh chóng leo lên người hắn ngồi đáng yêu nói với hắn.

“Vậy bây giờ chúng ta làm chuyện để có con đi…”

Myungsoo cười gian nhìn Sungyeol, hắn lật ngược cậu để cậu nằm dưới thân hắn, cởi từng cúc áo của cậu ra rồi nói: “Vậy em mau chuẩn bị tinh thần đi… Đêm nay còn rất dài..”

2)“Anh biết em rất vất vả.”

Bởi vì Sungyeol yếu ớt cho nên từ lúc mang thai Sungyeol đã phải hứng chịu những cơn ốm nghén đến khó chịu, từ những cơn ốm nghén đó nên dần Sungyeol đâm ra rất khó chịu… Nhưng mà Myungsoo không vì điều đó mà bực tức hay không nuông chiều Sungyeol nữa, ngược lại hắn càng ngày càng yêu thương cậu hơn… bởi vì hắn biết cậu đã vất vả lắm rồi, mang trong mình một sinh mạng nhỏ bé, còn là cục cưng đáng yêu của hai người nữa thì đó là chuyện không dễ dàng gì.

Hôm nay Myungsoo dẫn Sungyeol đi khám thai định kỳ, họ đã đổi bác sĩ lẫn bệnh viện rất nhiều lần bởi vì Sungyeol cảm thấy khó chịu. Và lần này, bác sĩ và bệnh viện đều là do Sungyeol chọn vài ngày trước đó.

“Hey, Kim Myungsoo… Cậu đến rồi.” Một cô gái tóc vàng có khuôn mặt xinh xắn tiến đến và ôm Myungsoo chào hỏi, từ phong cách có thể thấy người này rõ ràng là con lai.

“Chào cậu, Linda…” Myungsoo cũng thân thiện chào hỏi cô ta bằng cái ôm thắm thiết.

Sungyeol đứng bên ngoài nhìn hai người kia ôm ôm, chào chào thì phát hoả lên, “Myungsoo là người đã có vợ, anh ấy là của tôi, việc gì cô phải ôm ôm như thế?” Trong lòng Sungyeol thầm kêu gào như thế. Còn nữa cô này tên Linda… Có phải bạn gái cũ của Myungsoo hồi hắn học ở Mỹ không? Sungyeol bắt đầu tá hoả nhận ra rằng mình đã tự dẫn chồng mình đến gặp người yêu cũ… Những lần trước phải liên tục đổi bệnh viện là do các bác sĩ và y tá nữ lẫn nam cứ dòm dòm ngó ngò chồng cậu nên cậu mới bực mình mà đổi bệnh viện khám thai, lần này là cậu tự chọn… Híc có phải là sai lầm không?

“À. Giới thiệu với cậu đây là Sungyeol.. là bà xã nhà tớ… Cục cưng đáng yêu của tớ…” Myungsoo cười cười nói hai tay choàng lấy vai Sungyeol thân thiết giới thiệu với người kia.

Cô ả kia dường như vẻ mặt xám xịt lại, mặt đen lại như đít nồi rồi cười nói: “À.. À… Thì ra là mấy hôm trước cậu nhắn tin với tớ hỏi bệnh viện này khoa sản có tốt không? Ra là đưa vợ yêu khám thai à?” Cô ả liếc liếc nhìn Sungyeol với cái bụng to to của cậu nói.

“Lại còn nhắn tin à… Kim Myungsoo anh giải thích sao đây?” Sungyeol bực tức trong lòng thầm nghĩ.

“Ừ..Là vậy đấy.” Myungsoo cười tươi trả lời.

Bất ngờ cô nàng kia nhanh nhảu chen vô giữa hai người rồi ôm lấy cánh tay Myungsoo kéo kéo đi nói.

“Đi… Tớ dẫn cậu và Sungyeol đi đến đó.” Cô ta nhìn liếc qua Sungyeol rồi cười nói “À… Em rất nhớ anh đấy Myunggie à…”

Giọng điệu nhão nhoẹt khiến bao nhiêu máu của Sungyeol đều dồn lên não, cậu bực tức chen qua hai người kia rồi đi thẳng không quay đầu lại, Myungsoo thấy vợ yêu của mình tức giận liền xạm mặt lại đẩy tay cô ả kia ra rồi lạnh lùng nói.

“Linda chuyện của chúng ta qua lâu rồi cô không cần nhớ nữa…”

“Nhưng mà em vẫn nhớ anh… Liệu trong tim anh còn chỗ trống nào cho em..” Cô nàng trơ trẻn kia vẫn mặt dày nói.

“Không còn..” Myungsoo nhanh chóng nói “Trong tim tôi chỉ có LEE SUNGYEOL cô nghe cho rõ đi.”

Myungsoo nghiến răng nói từng lời rồi bỏ đi khiến cô ả mặt dày kia được phen tức tối.

……

Sungyeol bực mình, về nhà là cậu đóng thẳng cửa phòng rồi ngồi trong đó mãi cũng không lú mặt ra, đến khi Myungsoo về thấy vợ mình nằm trong phòng trùm chăn kín mít mới nhẹ nhàng đi tới ôm cả người lẫn chăn vỗ vỗ nói.

“Ây… Yeollie của anh sắp là mama rồi mà còn nhõng nhẽo thế này.”

Sungyeol im lặng không nói gì, bỗng nhiên Myungsoo nghe thấy tiếng thút thít dưới chăn thì mới tá hoả nhận ra rằng Sungyeol đang khóc. Vội lật chăn lên lại nhìn thấy Sungyeol với gương mặt đẫm nước mắt , tay thì xoa xoa cái bụng to kia tủi thân với vẻ mặt CON – À – APPA – CON – KHÔNG – THƯƠNG – MẸ – CON – CHÚNG – TA – NỮA – RỒI.

Myungsoo lau lau nước mắt cho Sungyeol rồi nhẹ giọng nói: “Đừng khóc, em ngoan đừng khóc… Khóc thế không chừng con tưởng anh ăp hiếp em đấy.”

Sungyeol tức giận đẩy đẩy Myungsoo ra nói: “Có phải anh chê em mang thai bụng to xấu xí nên mới đi dang díu với người phụ nữ khác… Oa…Oa.. Con à appa con phản bội mama rồi…”

Myungsoo phì cười rồi nói: “Em đang nghĩ cái gì trong đầu vậy? Bệnh viện là do em chọn, hôm trước anh chỉ là điện thoại đến bệnh viện đó hỏi xem cách thức đăng kí như thế nào thì liền gặp lại Linda thôi… Anh chỉ là vì em mới hỏi ở đó có tốt không, em không tin à.. Còn tin nhắn đây này, anh nhắn với cô ta có hai tin thôi.”

Sungyeol ngừng khóc cầm điện thoại lên xem xem rồi ngước mắt hỏi Myungsoo: “Thật à?”

Myungsoo ôm cậu vào lòng nói: “Anh biết em mang thai rất vất vả… Nhưng mà em tin anh đi cho dù có vất vả đến đâu anh đều ở bên cạnh em… Chúng ta đã trãi qua nhiều thử thách mới đến được với nhau, ngay cả ông nội em cuối cùng cũng chấp nhận chúng ta thì em phải nên tin tưởng vào tình yêu của anh… Biết không?”

Sungyeol cảm động gật đầu mà nước mắt lại rơi.

Myungsoo thấy vậy liền hôn lên gương mặt cậu rồi nói: “Đừng khóc… Em thích khóc như vậy xem chừng sau này con chúng ta sinh ra sẽ có khuôn mặt mếu máo đó.”

Sungyeol nghe vậy liền ngừng khóc ôm chặt lấy Myungsoo của cậu.

Myungsoo khẽ thì thầm “Anh biết em rất vất vả nên hãy tin tình yêu của anh có được không”

 3) “Cục cưng là kết tinh tình yêu của chúng ta.”

Sau chín tháng mười ngày mang nặng thì cuối cùng Sungyeol cụng hạ sinh cho Myungsoo một cục cưng trắng trẻo và đáng yêu khỏi chê, cục cưng được đặt tên là Kim Mingsoo sở dĩ đặt tên như vậy là do Sungyeol cảm thấy bảo bối của hai người vừa sinh ra đã có khuôn mặt giống i như Myungsoo nên cậu cũng phải đặt cho nó cái tên giống appa nó.

Khỏi phải nói chủ tịch Lee và Chú Kim vui mừng đến như thế nào, ngày ngày cả hai ông cũng đều giành nhau bế cháu về nhà mình mà suýt mấy lần tranh cãi với nhau. Ngay cả Woohyun – Người cũng đã có với Sunggyu một đứa con trai kháu khỉnh cũng phải nhìn thằng bé Mingsoo con hai người mà ghen tỵ, bởi vì nó có khuôn mặt thật đẹp trai giống Myungsoo mà lại vừa đáng yêu như Sungyeol.

Nhưng mà… chuyện sinh con ra và nuôi con lại là hai chuyện khác nhau, Sungyeol nhiều lần vì Mingsoo bé bỏng quấy khóc thì liền bực tức mà nói rằng.

“Hừ… Kim Mingsoo biết con quậy phá thế này lúc trước mama không sinh con ra sớm vậy đâu… ”

Myungsoo chỉ cười cười bồng con trai bế bỏng của hai người lên hôn hôn vào mặt bé rồi nói: “Mama con hư lắm đấy, tại lúc trước không nghe lời papa nên mới vậy.. Bây giờ còn đổ lỗi cho cục cưng nữa nhỉ?”

Sungyeol nghe vậy liền cười cười nói: “Anh nhớ đấy… Sau này không thèm sinh con cho anh nữa…”

“Woah… Nghe mama con nói kìa…. Vậy Mingsoo của chúng ta sẽ không có anh chị em nữa sao?” Myungsoo nhìn Sungyeol rồi cười gian.

“Anh đừng nói bậy trước mặt con…. Cục cưng Mingsoo đừng nghe papa con nói bậy, qua đây mama bế nào.”

Myungsoo phì cười nhìn khung cảnh hạnh phúc trước mặt mình, dù cho hắn biết Sungyeol luôn mệt mỏi và hay than vãn chuyện cục cưng quậy phá nhưng hắn biết hơn ai hết Sungyeol rất yêu thương đứa con này.

…..

Năm Mingsoo lên năm tuổi bé được mama và papa bé dẫn đi nhà trẻ, có một lần bé đi nhà trẻ về sau đó vừa vào nhà đã oà oà khóc làm  Myungsoo phải dỗ bé cả buổi bé mới nức nở nói.

“Hức..hức… Papa à…Các bạn trong lớp bảo con đáng yêu nên cứ bắt nạt con.. Papa mau mau xin cho con một em bé đi..hức hức..”

Myungsoo ôm cục cưng Mingsoo nhà mình vào lòng rồi vỗ vỗ hỏi: “Mingsoo à, sao con lại muốn có thêm em bé.”

Mingsoo ngây thơ ngước mắt lên nhìn papa bé, gương mặt khi khóc giống i chang mama Sungyeol của bé: “Hức.. Có em bé rồi thì em bé sẽ bảo vệ Mingsoo… Để Mingsoo không còn bị các bạn bắt nạt nữa.”

Myungsoo cười to nói. “ Hahaha.. Kim Mingsoo, nếu có em bé thì con phải bảo vệ em chứ sao lại để em bảo vệ con hả?”

Bé Mingsoo vùng vằng khóc to: “Hu..woah..papa không chịu sinh em bé cho con nữa…”

Myungsoo thấy cục cưng mình khóc to vậy liền dỗ bé mà cười nói: “Được rồi để lát tối papa vào phòng bảo mama con sinh em cho con..”

Sungyeol từ bên ngoài bước vào nghe được cuộc đối thoại của bé Mingsoo và papa liền tức giận mắng: “Kim Myungsoo… Anh dạy con bậy bạ gì thế?”

Myungsoo bế bé đến gần mama bé để Mingsoo hôn lên má mama Sungyeol một cái rồi cười gian nhìn mama bé.

“Em xem Mingsoo của chúng ta muốn có em bé đấy… Em còn không mau đồng ý.. Mingsoo à nói với mama con đi.”

“Hức..hức..hức…mama sinh đi mà … Mingsoo muốn có em bé…nếu mama không sinh em bé cho Mingsoo ngày mai Mingsoo không đi học nữa..”

Bé Mingsoo oà khóc làm Sungyeol không còn cách nào liền liếc papa bé rồi cười nói với bé: :Được rồi..Được rồi… Mingsoo đừng khóc, nếu còn khóc mama sẽ không sinh em bé.”

Mingsoo nghe vậy liền chạy chạy ra ngoài phòng khách reo hò mừng rỡ, còn papa Myungsoo của bé ở trong bếp ôm ôm mama Sungyeol của bé rồi gian tà nói: “Tối nay chúng ta sẽ sinh em bé cho Mingsoo…”

Sungyeol liền lấy cái muỗng mà gõ vào đầu Myungsoo sau đó quay người đi. Myungsoo chỉ cười thật tươi rồi đến ôm Sungyeol từ đằng xa rồi hôn lên má cậu nói.

“Cám ơn em Lee Sungyeol.”

Sungyeol bất ngờ quay sang Myungsoo hỏi: “Cám ơn? Về điều gì?”

Myungsoo lại hôn hôn lên trán cậu rồi dịu dàng thì thầm bên tai cậu: “Cám ơn em vì đã sinh cho em một cục cưng đáng yêu như vậy…Anh yêu em…”

Sungyeol cười hạnh phúc rồi cũng nhào vào lòng Myungsoo rồi mãn nguyện nói: “Cục cưng chính là kết tinh tình yêu của chúng ta… Em rất hạnh phúc vì có con và anh bên cạnh em… Kim Myungsoo.”

THE END

Share this:

Twitter

Facebook

Like this:

Số lượt thích

Đang tải…

Báo Cáo Thủ Trưởng, Phu Nhân Giận Dỗi! (1~3)

Tác giả: Kim gia lười biếng (金家懒洋洋)

Thể loại: hiện đại, quân nhân, cán bộ cấp cao, nam nam sinh tử, HE

Truyện edit đã lâu, vứt trong xó, hôm nay dọn máy mới nhớ rồi đào nó ra ~

“Báo cáo thủ trưởng, phu nhân giận dỗi!”

“Ờ! Em ấy lại khó chịu cái gì thế?”

Nghe thấy giọng nói không chút tức giận, còn mang theo cả sự dịu dàng từ đầu dây bên kia, da đầu tiểu binh run lên từng đợt, cào cào tóc không biết nên nói thế nào với vị phu nhân đang đứng trước mặt mình kia, cuối cùng đành do dự đáp: “Ừm….. Phu nhân nói nếu ngài rảnh thì mau tới đón phu nhân”.

“Nói nguyên văn”.

“Hả…….” Khó xử.

“Tôi muốn nghe nguyên văn.” Tuy chỉ là câu trần thuật nhưng lại mang theo mệnh lệnh không giận tự uy.

Yunho vừa tưởng tượng ra vẻ mặt người nào đó xù lông, giương nanh múa vuốt khi nói những lời này đã muốn buồn cười, giọng nói cũng tự nhiên vương theo tia sủng nịch: “Đã biết, cậu đưa điện thoại cho em ấy đi”.

“Vâng!” Tiểu binh lập tức vâng dạ cứ như thoát nợ, sau đó hai tay ép chặt hai bên hông, ưỡn ngực, hai chân khép lại, thẳng bước về phía người nào đó, thập phần cung kính dâng di động ra, “Phu nhân, thủ trưởng muốn phu nhân tiếp điện thoại”.

Dáng vẻ trang trọng của tiểu binh cứ như đang nhận điện thoại động viên của lãnh đạo trung ương ấy, Kim JaeJoong bất đắc dĩ, đành phải nhận máy, tức giận nói với người ở đầu dây bên kia:

“Jung Yunho, nửa tháng nay anh không về nhà, cũng không thèm gọi lấy một cuộc điện thoại, vậy mà vẫn còn mặt mũi tìm tôi à? Anh có biết hôm nay là mùng mấy không? Hôm nay đã 28 tháng 12 rồi đấy! Anh không nhận ra năm mới sắp đến nhưng ai trên thế giới này cũng nhận ra hết biết không hả? Anh không lo đến cảm thụ của tôi cùng cục cưng trong bụng đúng không? Anh đã không muốn về thì đừng bao giờ về nữa, làm như tôi mong mỏi lắm ấy!”

Nói xong, đôi mắt đã bắt đầu ướt nước.

Cậu biết Jung Yunho là quân nhân, không những thế anh còn rất giỏi, quân lệnh như sơn, anh không thể tự ý quyết định, có đôi khi ra ngoài làm nhiệm vụ đến mười ngày nửa tháng không về nhà, cũng không thể gọi điện thoại, nhưng năm mới sắp đến rồi, cậu không chỉ cô đơn quạnh quẽ mà tâm còn ẩn ẩn cảm giác lo sợ nữa, nhất là mang thai càng lâu, tính tình cậu lại càng cổ quái, luôn sinh ra tâm lý mất an toàn, nó dần dần ăn mòn trái tim cậu, bởi vậy cậu thường xuyên nửa đêm mất ngủ rồi gọi cho Yunho, và lần nào cũng phải nghe cái giọng lạnh như băng lên tiếng, “Xin lỗi, số máy bạn gọi tạm thời không liên lạc được…….”

Đầu dây bên này Yunho dĩ nhiên nghe thấy cậu thút thít nức nở, cõi lòng co rút, đau lòng muốn chết, ngữ khí bất giác hàm chứa vạn phần dịu dàng cùng lấy lòng, “JaeJae, ngoan, anh đang làm nhiệm vụ, em cũng đâu phải không biết…….”

Nói xong mau chóng ngắt máy.

Bạn tiểu binh nọ run rẩy nhận di động từ tay JaeJoong, có chút do dự muốn nói, nhưng ngẫm nghĩ một lúc lại nuốt lời vào bụng, sau nữa, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy ánh mắt đỏ hoe mà vẫn cố sống cố chết không chịu rơi nước mắt của người trước mặt, cậu ta tự nhiên thấy đau lòng, liền cân nhắc mở miệng: “Phu nhân, thủ trưởng đang làm một nhiệm vụ vô cùng quan trọng, đêm nay, sợ là không thể trở về, sáng mai có lẽ mới…….”

“Hừ, vậy thì anh ta vĩnh viễn đừng về nữa!” JaeJoong đỡ thắt lưng đứng lên, muốn vào bếp chuẩn bị bữa tối, nhìn tiểu binh lưng đứng thẳng tắp như cây bạch dương bên cạnh nói, “Tiểu ca, muốn ở lại ăn cơm tối không?”

Tiểu binh run sợ, vội cúi người nói: “Cám ơn phu nhân, tôi phải về trước nhận lệnh!”

JaeJoong phất tay, tiểu binh lập tức chạy biến khỏi nhà, nhanh như tia chớp.

Đầu dây bên này, Yunho chỉ còn nghe thấy những tiếng tút tút liên hồi, nhịn không được thở dài, xem ra đành phải kiên trì xin nghỉ phép thôi.

9h tối.

JaeJoong theo lẽ thường tắm rửa, rồi nằm trên giường xem TV. Thực ra chẳng có gì hay, cậu lung tung chuyển các kênh, đột nhiên di động để bên cạnh đổ chuông, cậu nhìn dãy số gọi đến, là Yunho, cho nên không hề nghĩ ngợi lập tức ngắt máy, tiếp tục cầm điều khiển chuyển kênh.

Ai ngờ không bao lâu sau, dưới lầu truyền đến tiếng động cơ ô tô, JaeJoong thấp thỏm chờ mong, kiềm chế không nổi tâm tình vui sướng, xốc chăn lên bước xuống giường, tới bên cửa sổ, vén rèm ngó xuống. Thấy chiếc xe quân dụng quen thuộc đang đỗ bên dưới, bóng người bước xuống một thân quân trang đẹp trai ngời ngời, cao lớn tuấn lãng mà cậu vô cùng thân thuộc, anh cúi người chào ai đó trên xe, không bao lâu sau, chiếc xe kia quay đầu rời đi.

Cuối cùng cũng về rồi sao? Trái tim JaeJoong nhảy nhót vô cùng sung sướng.

Nhìn thấy người nọ xoay người vào nhà, cậu vội vàng bò về giường, làm bộ như đang xem TV.

Quả nhiên, không phải chờ quá lâu đã nghe thấy tiếng dép lê loẹt quẹt dẫm lên cầu thang, sau đó là tiếng mở cửa.

“JaeJoong……..”

JaeJoong cố gắng ngăn chặn niềm vui đang chạy tán loạn trong lòng, lạnh mặt không thèm nhìn anh: “Anh về làm gì?”

Yunho cởi áo khoác ngoài, lộ ra bộ quân trang khiến người ta mê mẩn mặc bên trong, và giấu dưới quân phục là thân hình to lớn vững chắc. Khuôn mặt anh nhuốm màu phong trần mệt mỏi nhưng vẫn cực đẹp trai, đôi mắt xếch chứa đầy sự dịu dàng mềm mại. Cả người anh thật sự rất bẩn, nên anh không ngồi xuống giường mà chỉ bước đến gần, chăm chú đánh giá vợ mình, gương mặt cậu vẫn luôn xinh đẹp như thế, chỉ là có vẻ hơi gầy một chút, hơn nửa tháng không gặp, bụng cậu hình như lại lớn hơn rồi, toàn bộ thể hiện rõ trạng thái của dựng phu.

Ánh mắt của anh thật sự quá nóng chấy, khiến Jaejoong mất tự nhiên, cậu tức giận quay đầu lại lườm anh: “Nhìn cái gì! Không được nhìn!”

Hơn nửa tháng không gặp, người đàn ông này tựa hồ càng trưởng thành càng đẹp trai hơn, dáng vẻ cởi quần áo cũng cực kỳ khí phách, gợi cảm muốn xỉu, trên mặt toát ra vẻ mệt mỏi nhưng cái nhìn thâm tình dịu dàng của anh cứ như cơn lốc xoáy, nhấn chìm người ta bên trong.

Yunho nhếch môi, giọng nói trầm ấm cất lên: “Anh đã dặn Changmin phải kiểm tra định kỳ cho em rồi mà, vì sao em không đi?”

Anh đã dặn thằng bạn thân nhất của mình là Shim Changmin đang làm việc ở bệnh viện quân y kiểm tra sức khỏe định kỳ cho JaeJoong. Thiết bị trong bệnh viện quân y so với bệnh viện bình thường tốt hơn nhiều, bởi vậy cứ khi nào Changmin rảnh là anh lại xếp lịch để JaeJoong tới khám thai, nhưng anh bận không thể về, đành phải để cấp dưới tới nhà đón cậu, chẳng ngờ cậu lại nổi tính xấu, nhất quyết không chịu đi.

“Tại sao tôi phải nghe lời anh? Tôi không đi!” JaeJoong bĩu môi quay mặt đi, nhịn xuống ham muốn muốn nhìn anh.

“Nhóc ngốc………” Yunho cưng chiều bật cười, đôi mắt xếch lộ ra vẻ trêu tức, “Sau này cục cưng của chúng ta ra đời, xem ra anh phải nuôi tới hai đứa trẻ rồi. Một là nhóc ngốc ba tuổi, một là đứa nhóc chưa đầy 1 tuổi, chỉ nghĩ thôi đã thấy vừa vui vừa nhức đầu!”

“Ai cần anh nuôi? Đám nhân tài trong quân bộ mới cần anh nuôi ấy, bọn họ chỉ cần một ngày không có anh cũng sống không nổi!” JaeJoong gây sự, thuận tay vơ cái gối bên cạnh ném qua, cơ mà căn bản chẳng có tý lực sát thương, Yunho dĩ nhiên bắt được, lại cười nói.

“Anh biến đi, chết tiệt!” JaeJoong tức gần chết, cái gì mà “mới dỗ em được”? Chẳng lẽ cậu gọi anh về để dỗ cậu chắc? Anh biến mất hơn nửa tháng, anh đâu biết cậu lo lắng đến mức nào? Sắp năm mới cũng không về, cục cưng trong bụng cậu được năm tháng rồi đó, hơn nữa anh vẫn không chịu mang cậu tới gặp người nhà anh là có ý gì? Chẳng lẽ cứ để cục cưng sinh ra mà không danh không phận?

Cậu càng nghĩ càng tủi thân, đôi mắt ửng đỏ.

Nghĩ xuôi nghĩ ngược liền quyết định không thể để Yunho được lợi, cậu đỡ thắt lưng bước xuống giường, bắt đầu thay quần áo, rồi xếp vài bộ khác vào túi, chuẩn bị về nhà bố mẹ đẻ.

Yunho dùng tốc độ rèn ra trong quân ngũ nhanh chóng tắm xong, thế nên khi anh mở cửa phòng tắm, thấy cậu thu dọn quần áo liền hoảng sợ, tiểu tổ tông nhà anh lại bắt đầu dày vò anh kiểu gì nữa đây? Anh vội vàng bước tới giữ chặt lấy tay cậu, hỏi: “Em làm gì vậy?”

“Tôi muốn về nhà!” JaeJoong ngẩng đầu lên, hai mắt hòng hồng, nhưng giọng nói vẫn tỏ vẻ cứng cỏi.

“Quay về đâu? Nơi này không phải là nhà em sao?” Yunho lãnh khí, con người đen láy nhìn thẳng vào cậu.

JaeJoong thấy thế càng tức, cậu lớn tiếng chất vấn: “Tôi coi nơi này là nhà, nhưng anh từng coi nơi này là nhà chưa? Thời gian dài anh sống trong quân doanh, về thăm tôi và cục cưng cũng vội vội vàng vàng, so với thuộc cấp của ít đến đáng thương! Tôi cảm giác tôi chẳng khác gì tình nhân của anh, anh muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, vừa ra khỏi cửa là đi hơn nửa tháng, điện thoại cũng không được, cha mẹ anh không biết tới sự tồn tại của tôi chứ đừng nói là cục cưng……. Jung Yunho, anh rốt cuộc coi tôi là gì?”

Nói tới đây, JaeJoong nghẹn ngào nức nở.

Yunho nghe cậu nói, làm sao còn tức giận được nữa, lòng đau như dao đâm, vội vàng ôm lấy cậu, dỗ dành: “Xin lỗi bảo bối, anh biết sai rồi, không phải anh đã về rồi đấy thôi? Em đừng tức giận nữa, khiến thân thể khó chịu thì sao?”

“Anh buông ra, tôi không muốn sống cùng nhà với anh nữa!” JaeJoong giãy dụa, Yunho cũng sợ, không dám cản cậu vì cậu đang mang thai, vội buông cậu ra, nhẹ nhàng nói.

“Bảo bối, trễ lắm rồi, ba mẹ có thể đã đi ngủ, giờ em về không tốt lắm đâu. Nếu em không muốn nhìn thấy anh, anh ra ngoài phòng khách ngủ, được không?”

“Không cần, tôi muốn về nhà!” JaeJoong mà đã nổi tính trẻ con thì kinh dị vô cùng, cậu muốn cái gì phải được cái đó, mười đầu trâu cũng không kéo lại được. Nói xong cậu liền xách theo túi vải muốn đi.

Yunho sao có thể để cậu nửa đêm một thân một mình lái xe, liền nhanh chóng kéo cậu lại: “Được rồi được rồi, chờ anh thay quần áo, anh sẽ lái xe đưa em về, được không?”

JaeJoong quay ngoắt đi không thèm để ý tới anh.

Coi vậy là đồng ý rồi, Yunho khẽ thở dài, vội đi thay quần áo, cầm chìa khóa xe máy bước xuống lầu. Lúc này JaeJoong đã đứng chờ ở gara, anh vội mở cửa xe, để cậu ngồi trên ghế phó lái.

Từ lúc khởi động xe đến lúc tới điểm cuối, JaeJoong chẳng thèm nói với Yunho một câu nào.

Đến Kim gia, ba mẹ JaeJoong vẫn chưa ngủ, nhưng đã nằm trên giường xem TV, nghe thấy Lý tẩu gõ cửa nói thiếu gia cùng con rể tới liền giật mình. Trễ thế này rồi đôi vợ chồng son còn chạy tới đây làm gì?

“Ba mẹ, ngại quá, quấy rầy hai người nghỉ ngơi. JaeJoong muốn về đây ngủ nên con đưa em ấy lại đây.” Yunho cực lễ phép, uyển chuyển nói.

Lần đầu tiên anh đưa JaeJoong đi khám thai đã gặp cha mẹ Kim. Hai ông bà lúc đầu còn có cảm giác thù địch kiểu “Ta vất vã mãi mới nuôi ra được mầm hoa tiểu chuẩn thế kia, cho con sói đói như nhà mi thật phí phạm”, chẳng qua gạo đã nấu thành cơm, đứa nhỏ cũng đã có, đành phải nhận. Nhưng sau thấy Yunho thái độ làm người thật sự không tồi, còn luôn nhẫn nhịn trước thằng con trái tính trái nết nhà mình, thái độ của ông bà cũng hòa hoãn hơn nhiều.

Mẹ JaeJoong là Im Won Yi làm gì có chuyện không biết tính tình con trai mình, liền nhìn Yunho cười hiền hòa, rồi kéo JaeJoong sang một bên giáo huấn: “Sắp làm ba rồi mà còn nhõng nhẽo, con nghĩ con vẫn là trẻ lên ba chắc? Đêm khuya rồi cứ thích cố tình làm loạn!”

“Mẹ!” JaeJoong oan ức không chịu nổi.

Cha JaeJoong là Kim Myeong San cũng xuất thân từ quân nhân, nhưng dù là tướng, ông vẫn rất cưng chiều JaeJoong, thấy con trai uất ức, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó liền không nhịn được nói đỡ cho cậu, “Được rồi được rồi, muốn ngủ lại thì cứ ở lại đi, trong nhà cũng đâu thiếu phòng”, rồi quay qua nói với Yunho, “Yunho, ba nghe nói con phải ra ngoài làm nhiệm vụ mà, về khi nào thế?”

Yunho thái độ nghiêm chỉnh trả lời: “Con vừa về hôm nay, chuyện ở quân bộ…… không còn cách nào khác”.

Kim Myeong San dĩ nhiên biết Yunho giữ chức vị quan trọng, phải xử lý rất nhiều vụ bí mật không thể để người khác biết, có đôi khi không liên lạc được là điều bình thường, hôm nay con trai nhà mình giận dỗi chắc cũng vì chuyện này, liền gật đầu nói: “Ba hiểu, cũng không còn sớm nữa, không bằng con đừng về……”

Ông chưa nói hết câu, JaeJoong đã trứng mắt nhìn ông, hục hặc: “Không được, con không muốn thấy anh ta!”

“Đứa nhỏ này, sao vẫn không hiểu chuyện như thế?!” Im Won Yi lườm JaeJoong.

“Không sao ạ!” Yunho tuyệt không tức giận, cười đáp: “Con về trước đây”.

“Vậy con về cẩn thận, lái xe chậm chút.” Im Won Yi cùng Kim Myeong San tiễn anh ra ngoài, còn lén nháy mắt với anh, ý muốn nói anh cứ yên tâm, họ sẽ giúp anh khuyên bảo cậu.

“Ừm, ba mẹ dừng ở đây thôi, con về trước.” Yunho ngồi vào trong xe, trước khi khởi động xe còn lưu luyến nhìn ai đó trong nhà, rồi mới đạp chân ga rời đi.

.

Về đến nhà, một mình đứng giữa căn phòng rộng lớn càng có vẻ trống rỗng, ngay cả khi tạo ra tiếng động thì không gian xung quanh vẫn quạnh quẽ, Yunho thầm nghĩ, lúc anh không có ở nhà, chẳng lẽ JaeJoong luôn có cảm giác như thế này?

Anh không bật đèn, sờ soạng đi lên lầu, chẳng ngờ đá phải cái gì đó đặt sát chân tường. Lấy di động ra soi, hóa ra là thùng để đồ tết, trong đó còn có ba bình trà lạnh cùng mấy chai xì dầu, có lẽ JaeJoong mới mua gần đây, cũng không biết một dựng phu có thai năm tháng như cậu sao mà bê được thứ nặng thế kia.

Yunho vừa nghĩ đã thấy bản thân thật con mẹ nó đáng chết.

Vì tim ông nội anh không tốt lắm nên anh vẫn chưa dám mang JaeJoong về nhà giới thiệu với ba mẹ và ông nội, sợ khiến ông nội tức chết. Nhưng kéo dài mãi chuyện này cũng không hay, nếu JaeJoong không nói ra, chỉ sợ anh sẽ vẫn kéo dài đến lúc cục cưng ra đời. Nếu thật sự như vậy, chẳng phải cục cưng sẽ không danh không phận sao?

Anh đã gặp hết thân nhân bạn bè của Jaejoong, ở chung cũng thoải mái, nhưng người thân của anh ngay cả gặp JaeJoong còn chưa làm được, huống chi là ở chung.

Cậu là nam nhưng tình nguyện mang thai, chăm sóc gia đình vì anh, thậm chí còn luôn lo lắng thay anh, còn anh chỉ nghĩ cậu tính tình trẻ con, quả thật đúng là đồ bỏ đi.

Yunho nghĩ đến đây, trong lòng âm thầm quyết định…….

Cuối cùng, anh làm ổ trên chiếc giường mà ngày ngày vợ anh nằm ngủ, hít thở hương vị cậu lưu lại, yên giấc.