Yunjae Mang Thai Sinh Con / Top 3 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 3/2023 # Top View | Dsb.edu.vn

[Yunjae Fic] Con Tôi Sẽ Nổi Tiếng!

Chapter 1

Summary: Jaejoong mang thai, và Yunho phải phục tùng mọi yêu cầu của vợ~ ><“

====================

Hai tháng đầu thai kỳ của Jaejoong không thể tốt đẹp hơn với Yunho được nữa. Jaejoong cứ ngọt như đường ấy! (không phải là trước đây cậu ấy không ngọt, chỉ là giờ còn ngọt hơn thôi!). Ngoại trừ việc thỉnh thoảng bị nôn oẹ lên người, Yunho không còn lời phàn nàn nào hết. Cậu thậm chí còn chuẩn bị bồn nước nóng cho anh tắm! Chúa ơi! Còn chưa kể đến việc luôn làm bữa sáng, bữa trưa rồi bữa tối~

“Yunnie…”, cậu ngân nga tên chồng yêu…

“Anh đây Jae,,, Em muốn gì nào baby?”

Jaejoong lúc lắc cái đầu, “Em vừa chuẩn bị nước nóng cho anh tắm đó. Anh muốn tắm ngay bây giờ không, Yunnie?”

Yunho nhún vai, “Ừ được, vậy anh tắm ngay…”

Jaejoong vặn vẹo bàn chân, bối rối, “Vậy… Yunnie… Em tắm chung với, được không?”

Yunho toe toét cười (như giống nhếch mép cười đểu hơn!), “Được chứ, Joongie…”

Gã bác sỹ nọ, người khám cho Jaejoong và xác nhận việc cậu có thai, đã mời khoảng 30 phóng viên từ các tờ báo, tạp chí, kênh truyền hình khác nhau và vài tay săn ảnh đến tham dự một buổi họp báo.

“Tôi có chuyện muốn thông báo liên quan đến Jaejoong, vợ yêu của Jung Yunho…”

*im lặng*

Gã bác sỹ cười ngoác miệng tới tận mang tai.

*vẫn im lặng*

“Anh cứ nói luôn đi không được à?!!”, một nhà báo hét lên.

“Ây dà, các anh chả thú vị tẹo nào…”

“Mà này, thế tên anh là gì hả bác sỹ của Kim Jaejoong?”, ai đó hét lên từ cuối hội trường.

“Các anh không biết tôi sao? Tôi nổi tiếng vô cùng luôn, các anh không biết à!!”

*ríc ríc ríc*

“Này! Điện thoại của ai đấy! Tôi không thích tiếng động đó!”

*im lặng*

“Được rồi… ờ… Tên tôi là Haroro… Mọi người đều gọi tôi là bác sỹ HaHa…”, hắn tự hào tuyên bố.

*tiếp tục im lặng*

“Bác sỹ HaHa là người quái nào?”, tiếng ai đó thì thào giữa đám phóng viên.

“Này! Tôi nghe thấy đó!! Tôi là…”

“Tôi cố tình nói cho anh nghe đó…”

*E hèm*

“Tôi là…”

“Anh nói luôn chuyện anh định thông báo về Kim Jaejoong có được không!!?”, một phóng viên khác lại kêu lên.

“Xì… Mấy lão già thời nay thật là… Thôi được, giờ thì, Jaejoong-sshi… đang…”

*thùng thùng thùng* (tiếng trống)

“Bác sỹ… Anh có yêu chiếc điện thoại của anh không?”, một phóng viên to con lên tiếng hỏi.

HaHa gật đầu hùng hồn, “Sao nào?”

“Đừng có để điện thoại của anh kêu nữa và thông báo cái của nợ anh định thông báo đi…”, gã to con vừa nói vừa bẻ tay răng rắc…

HaHa cười sợ sệt…

“Thôi được rồi… Jaejoong-sshi đang mang thai!!”, hắn sung sướng thông báo.

*ríc ríc ríc*

“Ế, không phải điện thoại của tôi đâu nhé…”

Đám đông sửng sốt rồi quay sang bàn tán xôn xao.

Âm thanh máy ảnh vang lên không ngớt, chụp lại hình ảnh tay bác sỹ cười đến nhe hết cả răng lợi như một thằng nhóc thiểu năng (dù hắn chẳng nhận ra đâu!)… Tiếng ngón tay gõ cành cạch lên bàn phím laptop và tiếng bút soàn soạt trên giấy, nghe cứ như thiên đường với hắn vậy…

Sau cái buổi họp báo trời đánh ấy, Yunho đã nhận ra anh chẳng thể ưa nổi gã bác sỹ dù chỉ là một tí tị tì ti (vì hắn đã thông báo chuyện Jaejoong mang thai mà không nói với anh trước!) nhưng Jaejoong lại thích gã bác sỹ (dở hơi) ấy, nên anh cố lờ hắn đi.

Kể từ buổi họp báo, đám phóng viên đồng loạt cắm trại trước cổng biệt thự nhà YunJae. Chuyện cắm trại này chỉ kết thúc khi có một tên phóng viên đã gần như làm Jaejoong giật mình ngã lăn ra sàn (may thay cánh tay dài của Yunho đã kịp đỡ lấy Jaejoong nên cậu và em bé đều không sao!), khiến cho Jung Yunho vốn rất bình tĩnh cũng phải khùng lên và doạ sẽ đá đít bọn chúng ra sau vành móng ngựa hết, làm bọn chúng thi nhau bỏ của chạy lấy người.

Tin tức Jaejoong mang thai tràn ngập trên trang nhất khắp các tờ báo và các trang mạng. Vì đàn ông mang thai đã là chuyện hiếm, thêm nữa đây lại là người đầu tiên ở Hàn Quốc, mọi người đều phát cuồng lên muốn biết con của YunJae trông sẽ như thế nào…

Từ tháng thứ ba đến tháng thứ bảy thai kỳ của Jaejoong như vắt kiệt sức lực Yunho. Jaejoong lúc thì cáu kỉnh, khi thì mít ướt như trẻ con, có lúc dễ thương, khi lại kỳ quặc, rồi thì thờ ơ, khi lại hứng tình đến không ngờ, tất cả có thể xảy ra trong cùng một ngày. Ngoại trừ việc cảm xúc thay đổi như chong chóng, những nhu cầu quái dị của cậu cũng là chuyện khiến Yunho khổ không để đâu cho hết.

“Yunnie…”, Jaejoong nhõng nhẽo với chồng.

“Sao thế Joongie?”, Yunho kéo Jaejoong vào lòng, hết sức cẩn thận để không đặt quá nhiều áp lực lên cái bụng tròn vo khổng lồ của cậu và vuốt ve mái tóc cậu.

“Em muốn… Em muốn…”, Jaejoong vặn vẹo mấy ngón tay.

“Em muốn gì nào, Joongie baby?”

“Em muốn ăn kem pistachio với topping cánh gà…”, Jaejoong mở to đôi mắt nai tròn lấp lánh hi vọng và cả lo lắng.

Kem pistachio

“Nhưng cưng à… mười hai giờ đêm rồi…”, Yunho ngáp dài.

Jaejoong lách người ra khỏi lòng Yunho và ngồi xuống tận cuối giường, co đầu gối lên đến ngực (thực ra giống như đến bụng hơn!! ==”), giấu mặt vào hai lòng bàn tay.

Những giọt nước mắt thất vọng lăn dài xuống gò má cậu, vai cậu run run theo tiếng nức nở không ngừng vang lên.

Trái tim Yunho đau đớn như bị ai siết chặt khi nhìn thấy cảnh vợ mình thổn thức như vậy.

“Baby…”, Yunho bò đến bên người Jaejoong.

Anh nâng cằm Jaejoong lên một chút để nhìn thẳng vào đôi mắt cậu, nhưng hình ảnh đôi mắt lóng lánh nước, cái mũi đỏ ửng và gương mặt lem luốc của cậu khiến anh cảm thấy mình như một thằng khốn không hơn. Yunho gạt đi nước mắt trên mặt Jaejoong và vòng tay ôm lấy cậu, dù Jaejoong dùng dằng giẫy ra.

“Anh xin lỗi mà, baby…”, Yunho nhẹ nhàng xoa tròn trên lưng Jaejoong, vỗ về cậu.

“Giờ anh đi mua ngay đây, được không?”

Jaejoong khẽ gật đầu nơi hõm cổ Yunho.

Và khi Yunho mua kem với cánh gà về đến nơi, chào đón anh là một Jaejoong đang say ngủ li bì trên ghế sofa.

(Và giờ thì anh lại phải bế cậu lên gác nữa!! ><“)

Tháng cuối cùng, Jaejoong cũng không còn làm loạn lên như thời gian trước nữa. Cậu chỉ là không thể tự làm mọi việc một mình. Vì con trai cậu (đúng vậy, họ đã đi khám thai và biết được giới tính của đứa bé) có vẻ rất nặng, Jaejoong luôn gặp khó khăn trong việc đi lại, đứng lên ngồi xuống và thậm chí cả lúc ngủ! Yunho rất lo vì trông Jaejoong như thể sụt cân (nhưng cái bụng cứ phình lên). Gã bác sỹ (ngốc nghếch) nói rằng không có gì phải lo cả, chỉ vì con trai họ dường như ăn QUÁ NHIỀU so với một đứa nhóc còn chưa ra đời, cứ Jaejoong ăn gì thì con trai họ lại hấp thụ một phần… Nhưng trong mắt Yunho, dường như chỉ có thằng nhóc là được ăn vậy, chứ Jaejoong chẳng được chừa lại cái gì. Phải đến khi Jaejoong nói đi nói lại với anh rằng cậu không sao, Yunho mới ngừng lo nghĩ về cân nặng của Jaejoong.

Yunho mới yêu làm sao cái cảnh Jaejoong lạch bạch đi lại trong nhà với cái bụng bự khổng lồ… xD Anh luôn trêu Jaejoong rằng cậu chậm chạp quá, khiến Jaejoong bĩu môi hờn dỗi với anh. Nhưng cuối cùng, Jaejoong sẽ luôn tha thứ cho Yunho và quên hết mấy trò trêu chọc của anh…

Khi tiếng khóc đầu tiên của em bé vang lên trong phòng cấp cứu, Yunho bật khóc. Anh cảm thấy như đang được nghe bài ca đẹp đẽ nhất trong đời.

Sau vài tuần tranh luận, Yunho và Jaejoong đã quyết định đặt tên em bé là Changmin, Jung Changmin…, dù ban đầu Jaejoong cứ khăng khăng đặt tên bé là Louis Vuitton hoặc Chanel, thế là Yunho không thèm nói chuyện với cậu cả tuần luôn… (==”)

Và đây… XIN ĐƯỢC CHÂN TRỌNG GIỚI THIỆU:

Jung Changmin xD

~End Chapter 1~

Đọc Yunjae Long Thương Truyện Full

“Vâng!” Lặng lẽ thu lại con diều, dáng tươi cười vẫn như cũ, chỉ là đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi.

Khó khăn bò lên bờ sông, đến cuối cũng vẫn không buông con diều trong tay ra, cho dù nó đã không được thiếu gia bọn họ cần nữa rồi.Bàn tay nhỏ xoa nắn đôi chân cứng ngắc, hi vọng có thể không lạnh như vậy. Gió nhẹ thổi qua, mới phát hiện y phục của mình đã ướt một mảng lớn.

“Nhanh lên!” Nơi không xa là tiếng kêu gào của Thái tử điện hạ.

“Vâng! Vâng!”

Vội vàng tìm kiếm giày của mình, lại phát hiện không biết lúc nào, cậu đã chỉ còn lại một chiếc trơ trọi. Vẫn nắm lấy con diều mà không ai cần đó, chậm rãi mà đem nó thả vào dòng sông, trôi đi theo con sóng.

Cầm lấy chiếc giày duy nhất bên cạnh, vội vội vàng vàng hướng về chỗ đoàn người chạy đến, tuy hai chân vẫn rất đau.

Mọi thứ giống như không có gì xảy ra, chỉ là một con diều được chủ nhân yêu thích bị ruồng bỏ rồi, ai cũng sẽ không chú ý đến tên tiểu phó vì chủ nhân mà trong ngày đông xuống sông nhặt diều – Tại Trung.

Đuổi theo thân ảnh của thiếu gia, ai cũng sẽ không để ý đến cậu tiểu phó gầy yếu này.

Tại Trung, một người từ lúc ra đời đã bị vứt bỏ tại khu bình dân thấp hèn nhất của Long Triều quốc, ai cũng không biết cậu tên gì, cậu là con của ai, bèn gọi là Tại Trung.

Năm 6 tuổi bị bọn buôn người bán vào Tể tướng phủ, từ đó liền đi theo thiếu gia lớn hơn mình 1 tuổi.

Tại Trung không có sự tuấn mỹ của thiếu gia, có được chỉ là thân thể gầy yếu, còn có khuôn mặt không được coi là xinh đẹp, duy nhất có thể được người khen ngợi lại là một mái tóc đen nhánh.

Có người từng hỏi qua Tại Trung, có hay không ghen tỵ với Hy Triệt thiếu gia mãi mãi ở phía trước mình, Tại Trung chỉ là cười cười, “Ai cũng có mệnh của riêng mình, Tại Trung chỉ là một hạ nhân, không có quyền so với thiếu gia. Huống chi, Tại Trung có thể viết chữ xem sách, đều là thiếu gia cho, Tại Trung không tham!”

Tại Trung xác thực không tham, không tham tài, không tham lạc, chỉ vì giấc mộng trong tim mà sống…

Chỉ là, về sau, Tại Trung đã có tên mới mới biết, giấc mộng của mình rất xa vời, xa đến cả bản thân cũng đang cảm thán, si nhân nói mộng. Người si mãi mãi đang nói mộng!

.

Nơi có được ánh sáng mặt trời đến cuối cùng vẫn có góc âm u!

“Long thần của ta, ngươi có nhớ lời nguyền của ta, ta sẽ khiến con trai ngươi lên trời không lối, xuống đất không xong, đây là báo ứng của ngươi với ta……..xoẹt……..!”

Mọi thứ đều là mờ tối, không có đầy đủ dương quang, chỉ có không khí âm lạnh và lời nguyền dơ bẩn!

Cái gì là tình yêu?

Không biết.

Tại sao lại yêu?

Không hiểu.

Yêu hắn cái gì?

Không rõ.

Cái gì đáng để ngươi yêu?

Tình yêu cho ngươi có được những gì?

Ngươi muốn tình yêu cho ngươi những gì?

Không biết, không hiểu, không rõ, có thêm nhiều vấn đề thì vẫn là phủ định, nếu như có thể cho được câu trả lời chính xác, đó có lẽ vốn không phải tình yêu!

Vậy tình yêu rốt cuộc là cái gì?

Ai cũng không biết, ai cũng không hiểu!

Lẳng lặng chờ đợi, lặng lẽ trông coi, không muốn đi tranh đoạt tình yêu của ngài, không kì vọng trong lòng của ngài sẽ có hình bóng của mình, chỉ là muốn ở một góc nhìn ngài cười, nhìn ngài vui vẻ.

Chỉ là mọi thứ đều đang thay đổi, thay đổi đến khó mà kiểm soát, thay đổi đến vô lực để phản kháng!

Ngày đông năm đó, không có tiếng cầm của thiếu gia, vì thiếu gia cùng con gái của Thượng thư đại nhân đi du ngoạn rồi!

Đêm tĩnh lặng, trong viện vốn không nên có ai xuất hiện, một người lại đến!

“Điện hạ!” Tại Trung kinh ngạc nhìn Duẫn Hạo say bí tỉ, trên khuôn mặt trắng bệch một mạt đỏ ửng.

“Cậu ấy đâu?” Ánh mắt bén nhọn, trên gương mặt tuấn mỹ là một mảng tiêu sát!

“Hy Triệt thiếu gia đi, đi……..bồi Hồng tiểu thư rồi!” Lúng túng khép lại quần áo đơn bạc.

“Haha~ Cậu ấy đi bồi nữ nhân đó rồi! Vậy ngươi bồi ta đi!”Không có báo trước mà ôm lấy Tại Trung, điên cuồng đột kích người hầu vô tội.

Bản năng muốn giãy giụa, cơ thể gầy yếu hoàn toàn không có chỗ phản kháng!

Từ bỏ giãy giụa, suy sụp mặc ý nam nhân trên thân đoạt lấy mọi thứ.

“Ta yêu ngươi!”

Khi ngài nói ra ái ý đối với mình, khi ngài dịu dàng hôn cơ thể mình, khi ngài gắt gao ôm lấy mình, là phải chăng có thể kì vọng, ngài là yêu ta!?

“Hy Triệt, ta sẽ không đem cậu cho người khác! Cậu là Long thần của ta!”

Không, ta không có nghe thấy. Phải, ngài là yêu ta, ngài vốn không có đem ta làm thế thân của thiếu gia, không có, ngài hiện giờ ôm là ta, không phải Hy Triệt thiếu gia!

Giả vờ không nghe thấy, phải, ngài không có nói ra câu đó!

Lừa mình dối người nói với bản thân nam nhân trên người mình này là yêu mình.

Cho nên Tại Trung cười rồi, cười đến rực rỡ như thế, rực rỡ lóe lên lệ quang!

Hạnh phúc không?

Hạnh phúc.

Chỉ là hạnh phúc giống như hạt sương rạng sáng, không thể nhìn thấy mặt trời sau khi trời sáng.

Mặt trời hiện ra rồi, ngài là chói mắt đến vậy, đến mức khiến người cảm giác được đau khổ!

“Bốp~!”

Cái đau kịch liệt khiến Tại Trung từ trong giấc mộng của cậu tỉnh dậy, nhìn thấy là sự kinh ngạc của thiếu gia, cái trừng mắt của điện hạ, sự miệt thị của lão gia và hạ nhân.

“Đây chính là tình yêu của ngài?” Khinh miệt mà nói ra, thiếu gia cao cao tại thượng, đối diện với điện hạ vẫn cao cao tại thượng.

“Không, không phải như cậu nghĩ đâu.”

“Đúng á, không phải như ta nghĩ, nhưng lại là ta nhìn thấy.”

Thái tử chật vật, vô lực giải thích.

“Là hắn câu dẫn ta, là hắn, là hắn kéo ta đã say rượu lên giường!” Phẫn nộ muốn tìm lấy cơ hội, đem Tại Trung vẫn còn đang trong sự kinh sợ lôi xuống giường, “Ai cho ngươi ngủ trên giường, tiện nhân dơ bẩn! Ta làm sao có thể yêu một tiện nhân!”

Nhìn giường cao cao, người cao cao, mọi vật cao cao, thì ra mình cả giường của chủ nhân cũng không thể chạm, thì ra mình ti tiện như vậy. Chẳng trách bản thân nằm thấy giấc mộng đẹp, vì bản thân ti tiện lên giường của chủ nhân.

Tại Trung quần áo tả tơi lẳng lặng quỳ trên mặt đất âm lạnh. Lạnh? Không! Không bằng tâm lạnh! Đau? Không! Không bằng tâm đau!

Hờ hững tiếp nhận an bài của chủ nhân, lảo đảo rời đi, có lẽ là nhân từ của thiếu gia, không có đem mình trục xuất khỏi cửa, chỉ là để mình đóng cửa suy ngẫm.

Phải chăng có hạnh phúc rồi mới biết thất vọng đáng sợ thế nào?

Phải chăng đến thiên đường rồi mới biết địa ngục sâu như thế nào?

Phải chăng có tâm rồi mới biết đau khổ của tan nát lòng?

Long ấn? Vuốt ve long ấn trước ngực, chẳng lẽ ta là Long vương, ta là con trai của đương triều Long vương, ta không phải nô bộc ti tiện, ta có huyết mạch cao quý? Ta là người cao quý, không phải tiện nhân! Điện hạ sẽ yêu ta, sẽ nhìn ta, ta là Long vương!

Lao ra đại môn vừa mới hợp lại, ta không phải tiện nhân, Thái tử ôm là ta, là ta, ta là Long vương!

Hưng phấn xông đến trước mặt những người đó, muốn bọn họ nhìn thấy ấn kí ngân sắc mỹ lệ trước ngực, đó là ấn kí của Long vương! Chương 3:

“Dẫn ấn!”

“Dẫn ấn!”

Không, là long ấn, kì lạ nhìn những người sắc mặt đại biến trước mắt, cúi đầu nhìn nhìn dấu ấn trước ngực.

Màu đen!

Màu đen của sự dữ tợn!

Giống như con giun dơ bẩn vướng víu trước khuôn ngực tuyết trắng!

Không, không đúng, nó nên là ngân sắc xinh đẹp, nó không là màu đen, không nên!

Bối rối nhìn điện hạ trước thân, nam nhân mình yêu sâu đậm.

“Điện hạ, điện hạ, nó là ngân sắc, nó thật sự là ngân sắc!”

Muốn đi kéo vạt áo của ngài, lại bị đôi chân cao quý đó giẫm trên mặt đất, “Ngươi là Dẫn nô?” Sự câm hận xông ra khỏi môi, “Ta cư nhiên lại cùng một dẫn nô lên giường!”

Không, không, không phải đâu, không phải đâu!

Điên cuồng lắc đầu, ta không phải là Dẫn nô, không phải!

Tại Trung muốn đem bàn tay bị giẫm thật xuống đất rút ra, nhưng góc đó rất dùng sức, gần như muốn đem bàn tay này giẫm nát.

Trên lưng là côn gậy không ngừng truyền đến, đau nhức giày vò Tại Trung, muốn trốn chạy, nhưng tay bị nam nhân đó giẫm. Dùng sức rút lấy bàn tay vẫn ở dưới chân kia, tận lực ẩn trốn như mưa rơi xuống, đau khổ muốn giải thích, muốn nói gì đó!

Tay giải phóng rồi, chỉ là đã huyết nhục lẫn lộn.

Không còn sức giãy giụa nữa, có lẽ chết như vậy cũng tốt, không cần nhìn thấy ngài dùng ánh mắt ti tiện nhìn mình, không cần lấy thân phận Dẫn nô sống trên đời!

“Đừng đánh nữa, thả hắn đi!”

Vẫn là nam nhân như thần tiên đó, cậu hẳn là Long thần, cậu là Long thần trong lòng điện hạ!

Tại Trung xụi lơ nằm trên đất mỉm cười, cười sự đáng cười của mình, cư nhiên lại cho rằng mình là Long thần, lại cho rằng mình có dòng máu thần thánh, lại kì vọng mình là cao quý.

Bị kéo ra khỏi Tể tướng phủ, bị vứt trên con phố âm u, trên người cái gì cũng không có, chỉ còn lại quần áo rách rưới và Dẫn ấn của sự dữ tợn!

Nhìn lên phồn tinh (sao dày đặc) cao cao tại thượng, bầu trời đen kịt thổi xuống đóa hoa tuyết, phải chăng được tuyết trắng bao trùm thì sẽ không có cơ thể dơ bẩn.

Lặng lẽ nhắm mắt lại, để hoa tuyết rơi lên người, lên đầu, lên chân, ngực, hoa tuyết hóa thành hạt sương trong suốt!

Trên đường, một Dẫn nô hèn mọn nằm trong góc đường âm u, đó là nước mắt của cậu, hay là tuyết đã tan? Chương 4:

Nếu ta là Long vương thật sự, các người phải chăng sẽ vì cái chết của ta mà khóc!

Nếu ta vẫn là người tên Tại Trung, các người phải chăng sẽ vì đau khổ của ta mà cảm thương!

Nhưng ta là Dẫn nô hèn mọn, các người nhất định sẽ vì cái chết của ta mà vui mừng!

Tại Trung không chết, sống như kì tích, chỉ là sốt cao, không ai biết vì sao cậu ấy còn không chết, không có người quan tâm cậu ấy phải chăng sẽ bệnh chết, thậm chí không có người để ý đến người đáng thương này.

Trên phố thêm một tên ăn mày ti tiện, chỉ là cậu vĩnh viễn cuộn mình ở trong góc đường đen tối, si si nhìn mọi thứ trước thân, không có dũng khí ngẩng đầu, vì cuộc sống của cậu, thân phận của cậu thấp kém như con sâu con kiến.

Từng thử qua tự sát, từ bỏ tất cả, nhưng mà, bất luận tự sát thế nào, bất luận ra sao, cậu đến cuối cùng cũng sẽ tỉnh lại, duy nhất chứng minh cậu từng muốn chết, là từng vết từng vết sẹo thương đó.

Trời xanh, vì sao không thể kết thúc cuộc sống thế này, vì sao cả chết cũng phải trở thành bố thí!

Dấu ấn trước ngực, không thời không khắc nào mà không đang chứng minh sự thấp hèn của bản thân, không dám ưỡn ngực, vì nó nặng trĩu như thế!

Lặng lẽ chờ đợi cái chết đến, bản thân mấy ngày không ăn, vì sao vẫn còn sống? Chẳng lẽ thật sự chứng minh câu nói nhất xú (hôi thối) vạn niên sao!

Tiếng xôn xao của chung quanh, náo nhiệt của chung quanh, không truyền vào tai Tại Trung, vì một người ngoan đạo chờ đợi cái chết, mọi thứ trên đời đều không quan trọng nữa rồi!

Trước khi bóng tối đến, một đôi giày tinh xảo xuất hiện trong mắt, Tại Trung yếu ớt nở nụ cười, trời xanh, kiếp sau để ta làm một đôi giày đi, một đôi giày không có tình cảm!

Bóng đêm nuốt chửng mọi thứ, nuốt chửng mọi cảm giác, mọi cảm xúc, tất cả mọi thứ, bao gồm tình yêu đối với người đó!

“Nó là con của ta!”Bình tĩnh nhìn hài tử mình mang về, đau lòng vuốt ve hài tử trong hôn mê, nhìn từng vết thương trên người cậu, Long vương là không thể tự sát, vì Long vương là thần thú, thượng thiên không cho phép thần thú tự tiện rời khỏi thế gian.

Con chịu khổ rồi, con của ta. Tại sao con lại lưu lạc ở góc phố? Nếu ta không cảm ứng được sự tồn tại của con, phải chăng con sẽ tiếp tục cuộc sống chán nản như vậy? Phải chăng con sẽ tiếp tục thử lấy cái chết?

“Tuyết Tinh, ngươi xác định cậu ấy phải chứ? Cậu ấy là tóc đen!”Sau lưng là Long triều thiên tử, Văn [Trịnh] Hách.

“Nó là ta mang thai 5 năm sinh ra, ta biết! Nó phải!”Long vương bình tĩnh phẫn nộ trừng mắt nhìn đương triều thiên tử.

Không có sự lạnh tĩnh trước kia, không có sự thanh lãnh trước kia, chỉ có sự đau lòng, phẫn nộ với cảnh ngộ của con!

“Đừng kích động!” Bất lực nhìn Long vương của mình phẫn nộ, biết rõ vị Long vương lấy lãnh tĩnh làm đầu này đang trong cơn tức giận, hảo tính khí mà khuyên, “Đừng kích động, ngươi nói phải thì phải, ngươi xem trước, ta đi để Duẫn Hạo đến xem Long vương tương lai của nó!”

Thức thời rút khỏi sương phòng, ngài mới không muốn làm pháo hôi (bia đỡ đạn) đâu. Tuy tính khí của Tuyết Tinh ôn hòa, nhưng dù sao cũng là một con thần long có thể ngao du trong vân hải, nếu không phải vận mệnh khiến cậu ấy trở thành Long vương, cậu ấy sẽ là một thần vật ngạo thị mọi thứ.

Tại sao bọn họ muốn đem con từ bên cạnh ta đoạt đi, thậm chí ta còn không kịp đem con từ trong trứng ấp nở, không có nhìn thấy con xuất thân đầu tiên, không có vuốt ve qua cơ thể thuần khiết của con.

Tại sao con lại biến thành thế này, tại sao trước ngực con lại có Dẫn ấn dơ bẩn, tại sao con lại có mái tóc đen, cho dù nó vẫn mỹ lệ!

Nhưng, mọi thứ này không quan trọng, vì con về rồi, con của ta, con sẽ là Long vương các hạ cao quý trong lòng nhân dân!

Vén mở trường sam tuyết trắng, trước ngực Tuyết Tinh xuất hiện một hạt châu trong sáng, nó phát ra hào quang khác thường, rực rỡ mà không chói mắt, mỹ lệ mà không xa hoa, vì nó chính là Long châu hộ thể của Thần long!

Hào quang quét qua ngực của Tại Trung, Dẫn ấn của sự hung ác biến thành Long ấn xinh đẹp; quét qua thân thể đã thiên sang (lỡ loét) bách khổng (lỗ), vết thương loang lỗ mờ dần rồi biến mất, lướt qua trường phát đen nhánh, trường phát đen nhánh hồi phục màu ngân bạch thuần khiết.

Con của ta, con là Long vương duy nhất của thế giới này!

Đem Long châu thu về trong cơ thể, nhìn tuấn mỹ dung nhan vẫn ngủ say, vui sướng nhận về con biến thành lo lắng mơ hồ, vì sao muốn đem con của ngài trộm đi, tại vì sao lại để ngài dễ dàng tìm về nó như vậy!

Phục hồi sự thanh lãnh như trước, từ từ rời khỏi phòng, chỉ là bắt đầu từ bước chân ra khỏi phòng, Tuyết Tinh biến trở về là Long vương cao cao tại thượng, mà không phải một phụ thân mất đi con nhiều năm, trên người mơ hồ toát ra hơi lạnh!

Hiện tại ngài là Long vương, cao cao tại thượng, ngạo thú của thần thánh không quỳ với ai!

.

Đau khổ trong bóng tối biến mất sau khi nhìn thấy những hào quang đó, cơ thể nặng trĩu trở nên nhẹ nhõm, cảm giác khó thở ở ngực đã biến mất, lưu lại từng cơn thanh hương, rất thoải mái!

Bản thân phải chăng đã chết rồi, thì ra chết thì có thể như vậy!

Lẳng lặng nằm, nhìn quanh mọi thứ trước mắt. Gian phòng phồn hoa, trang hoàng hoa lệ, công nghệ (thủ công mỹ nghệ) tinh xảo, mọi đồ vật gần như trên trời mới có.

Cảm giác như mộng như ảo, thì ra hèn mọn như

Đọc Truyện Bà Xã Thần Thánh Version Yunjae

Ba Ngày Sau

_Umma à ! Con không ăn đâu! Ngán lắm rồi!

“Bốp!”

_ĂN NGAY !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

_Umma à ! Đừng có ép vợ con mà! Em ấy ngán lắm rồi. Con nhìn còn ngán mà

_ANH IM NGAY CHO TÔI. KHÔNG VÌ ANH THÌ CON TÔI CÓ NHƯ THẾ NÀY KHÔNG HỬ ? ĐỢI ANH LÀNH ĐI RỒI BIẾT TAY TÔI – là bà Kim gắt lên khiến Yunho im bặt và chăm chú vào phần cơm của mình, bà liếc nhanh qua JaeJoong – NHÌN CÁI GÌ ? HAI VỢ CHỒNG BÂY HAY QUÁ RỒI! ĐỂ CHO BÀ GIÀ NÀY NAI LƯNG RA CHĂM SÓC, BÀY ĐẶT LÊN NÚI LÊN ĐỒI CHƠI RỒI BỊ TÉ NHƯ THẾ! HAI CẬU HAY QUÁ RỒI, BÂY GIỜ GÃY TAY GÃY CHÂN ĐẤY!

_Umma à ! – JaeJoong kéo tay bà khi các y tá đứng ngoài cửa mà chẳng dám vào – Y tá vào tiêm thuốc!

Đến bây giờ bà Kim mới quay lại và nhường lối cho y tá vào. Hai cô đẩy xe thuốc vào nhưng gương mặt xanh xao trông đến tội.

_Umma đi về lo cho appa tụi bây. Chiều umma vô. Liệu mà ăn hết chỗ này. Nhờ nó mà cháu ngoại không sao đây. Ăn nhiều vào!

JaeJoong gật đầu rồi nhìn bà đi ra. Mẹ cậu tuy rằng quát tháo ầm ĩ như thế nhưng thực chất lo cho cậu và Yunho lắm. bà biết tin hôm qua và đã vào ngay sau đó. Bà đã bên cạnh JaeJoong trong lúc cậu hoảng loạn nhất, ôm cậu vào lòng và vuốt ve như dỗ dành một bé con vậy. Cả bố cậu cũng thế. tính ông điềm tĩnh hơn bà nên ông chỉ cầm tay cậu vỗ về thôi. Riêng Yunho thì đến tối hôm qua mới tỉnh lại.

_Bác sĩ! Sao rồi ? – Kibum cùng Shin Dong và Chae Young vội chạy đến vị bác sĩ già khi ông bước ra từ phòng cấp cứu

_Cô cậu là gì với bệnh nhân Kim JaeJoong ?

_Tôi…tôi là em của Kim JaeJoong . Tôi là Kim Kibum – Kibum nhận đại. Cậu cùng hai người còn lại đan tay vào nhau một cách lo lắng nhìn bác sĩ – Anh tôi có sao không bác sĩ ?

Đến lúc này, Kibum mới thở phào nhẹ nhõm được một phần. Cậu cùng với Shin Dong và Chae Young thả phịch xuống ghế. Mồ hôi đã bớt đổ. Cậu còn sống và em bé vẫn còn sống.

“Cạch!”

_Xin lỗi ai là người nhà của Jung Yunho ? – cô ý tá chạy gấp ra

_Vâng chúng tôi đây

_Anh ấy đang thiếu máu trầm trọng, trong các vị có ai nhóm máu AB không ? Chúng tôi đã hết nhóm máu này rồi

_Tôi! – Chae Young giơ tay – Tôi nhóm AB

_Vâng! Mời cô đi theo chúng tôi

Hơn hai tiếng sau Yunho cũng được đẩy ra, tay chân anh đều bị quấn băng trắng xóa cả. Bác sĩ nói khoảng một tháng mới có thể đi lại và vận động tay chân được. Anh và JaeJoong được đưa vào phòng hồi sức đặt biệt. Kibum đã dặn y tá cho giường họ nằm gần nhau vì cậu biết rằng sau khi tỉnh lại, Yunho nhất định sẽ đòi gặp JaeJoong và cậu cũng thế. Cứ an bài trước sẽ chắc chắn hơn. Đàn em Yunho luôn hiểu tính anh hai của mình khi không có JaeJoong bên cạnh.

_Để em đút anh ăn! – JaeJoong chầm chậm đi lại giường của Yunho và ngồi lên đó – Umma quá đáng! Đã bảo một tháng nữa mới được cầm nắm mà anh mới tỉnh lại một ngày đã bắt anh cầm muỗng ăn rồi.

_Tại umma muốn anh vận động sớm thôi – Yunho cười méo xẹo, anh cũng đau lắm nhưng mà umma của anh dữ quá, không làm là bị mắng té tát ngay, ôi~

_Anh còn đau không ?

_Không! Anh hết đau rồi. thấy em và con an toàn, anh không đau nữa

_Ngốc! – Jaejoong mỉm cười và cú nhẹ vào đầu Yunho

_Anh đã rất sợ bà xã ah! Anh sợ anh mất em. Lúc đó anh chắc không sống nổi, anh sẽ chết theo em luôn! – Yunho nhìn cậu, mắt anh đỏ lên khi người anh yêu vẫn còn ngồi ở đây nhìn anh, anh hạnh phúc lắm cậu biết không ? Khi anh tỉnh lại, người anh nhìn thấy đầu tiên là gương mặt hạnh phúc của cậu, cậu đang nằm gần anh và nhìn anh. Nụ cười của cậu là dành cho anh. Lúc đó anh đã nghỉ, chỉ cần bên cạnh cậu, dù sống hay chết cũng không còn quan trọng nữa

_Em cũng vậy. Em yêu anh nhiều lắm – Jaejoong mỉm cười và hôn lên môi anh – Anh xem – cậu lấy tay anh đặt lên bụng mình – Cả con cũng yêu anh nữa. gia đình ba người chúng ta sẽ hạnh phúc

_Ừm! – Yunho cười híp mắt

Một tuần sau, Yunho và JaeJoong được đón về nhà. Vì anh bị thương nên tục lệ mỗi tuần chồng mới được thăm vợ tạm gác qua một bên. Anh được ngủ cùng với cậu mỗi ngày. Tuy rằng mẹ của JaeJoong đối xử với anh rất đỗi mạnh bạo nhưng chung quy bà cũng muốn tốt cho anh. Bà sợ anh không thể cầm nắm được nên bắt anh cầm muỗng mỗi khi ăn cơm. JaeJoong vẫn bị bắt ăn những thứ bổ dưỡng vì bà tin rằng nếu như thế thì thai không thể nào yếu được, mạnh khỏe mạnh khỏe.

Bà Kim vẫn không thể biết được nghề chính của Yunho vì JaeJoong đã dặn anh không được nói. Bố mẹ cậu chắc chắn sẽ bắt cậu về và buộc Yunho ly dị với cậu. Nhà cậu vốn là gia đình theo xưa nên ghét xã hội đen lắm. Họ cho rằng những kẻ xã hội đen là những kẻ khát máu, không có tính người. Có lẽ bí mật này sẽ theo cậu và anh đến chết

_Con à ! Con à ! – Yunho áp tai lên bụng của JaeJoong và nghe ngóng tình hình. Theo thói quen mỗi đêm của anh, anh phải chọc làm sao cho baby con trong bụng của anh đạp một cái anh mới chịu đi ngủ. Mỗi lần như thế JaeJoong đau quằng quại nhưng không trách anh đâu. Cũng chỉ vì anh cưng con quá đi đó mà

Tháng thứ năm

_ Ăn đi Yunho! Em không ăn nổi đâu! – Jaejoong đẩy tô gà về phía Yunho – Em ngán lắm rồi, làm ơn đi, ăn đi!

_Anh cũng ngán rồi. Anh ăn lén cho em một tuần rồi! Tha anh đi! Hu hu hu hu – Yunho nhìn cậu bằng đôi mắt cún con, một tuần nay Yunho đã ăn dùm cho cậu vì thương cậu quá, ngày nào cũng ăn những đồ đầy dầu mỡ, rồi lại uống thuốc bắc thuốc nam nhưng bây giờ anh cũng chịu hết nổi rồi. Ngán quá

_Giờ anh ăn không ? – JaeJoong đổi giọng

_ Hửm ?

_Không ăn thì em ăn, em mà ăn, em ói cho anh chết! Ụa! – JaeJoong nhợn một cái khiến Yunho hoảng hồn ăn sạch mọi thứ trên bàn

_Giỏi! Em thương! Há há há há!

Tràn cười man rợ của JaeJoong khiến Yunho xanh mặt. Tự nhiên anh ước rằng anh không nên ở đây nữa. Ở đây Jaejoong chẳng ăn gì, anh thì càng ngày càng tròn ra.

Tháng thứ 6

_Bà xã ơi! Anh muốn…… – Yunho liếm nhẹ lên bụng JaeJoong và luồn tay vào trong quần cậu

“CHÁT!”

_Đi ngủ!

_Bà xã à !!!!!!!!!!!!!

………………..

_Woa! Em lên 78 kg rồi nè! – Yunho chỉ vào cái cân

_AAAAAAAAA !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! TÔI LÊN 12 KÝ RỒI !!!!!!!!!!!!!! CON KHÔNG ĂN ĐỒ BỔ NỮA!

“BỐP!”

_IM! ĂN HẾT ĐI!

Tháng thứ 8

_Ông xã à ! Em muốn……… – JaeJoong hôn nhẹ lên môi anh

_Không! – Yunho đáp dứt khoát – Con mình lớn rồi, không được!

_Anh không thương em hửm ? Hu hu hu ! Con ơi! Bố không thương mẹ con mình nữa rồi

_Aish! Bà xã à ! Anh đã kìm lắm rồi. Anh “thèm” em cả tháng nay rồi đó – Yunho chịu không nổi mà đỡ cậu lên người mình, mút ngon lành bờ ngực cậu – A ! Em có sữa nè bà xã!

_Ai có thai mà không có sữa chứ, ngực em cũng to lên rồi nè

_Như trái chanh thôi! – Yunho thì thầm

_Anh nói cái gì ?

_Ừ ! Yêu anh quá!

JaeJoong cúi xuống hôn lên đôi môi quyến rũ của anh. Cả hai dìu nhau trong vũ điệu ái tình. Bây giờ Yunho mới nhận ra rằng, bà mẹ mang thai, có nhu cầu cao kinh khủng. Hầu như ngày nào anh cũng cùng cậu….. và tất nhiên là theo kiểu ngồi rồi, JaeJoong mang thai làm sao nằm dưới anh được. Đau lưng quá!

……………………

_Ôi~ nứt bụng dữ quá đi! Hu hu hu hu , sợ quá ông xã ơi! Mẹ nói sinh con đau lắm, đau chết được đấy – JaeJoong chơi đùa với ngón tay của Yunho và nói

_Em sinh mổ mà, không đau đâu, nhanh lắm. Tên bác sĩ đó mà làm em đau, anh thề giết hết cả nhà nó

_Hứ! Em cho anh làm xã hội đen chứ không phải cho anh nói giết chóc trước mặt em. Ai là nhất ? – JaeJoong vểnh môi

_ BÀ XÃ !

_Đúng! Ha ha ha ha ha!

Tháng thứ 9

_ Ông xã ơi! Còn mười ngày nữa thôi, em sợ quá hà! Hu hu hu hu ! Bụng em to lắm rồi nè, em sợ quá! Có đau không ? Hu hu hu mổ có đau không ? Em sợ lắm ông xã à ! – JaeJoong khóc tức tưởi

_Không sao đâu! Còn những mười ngày nữa mà. Em đừng là anh khóc theo chứ. Bà xã à ! Hu hu hu hu , bà xã à ! Hu hu hu

_HAI ĐỨA BÂY NÍN NGAY! ĐÃ HAI MƯƠI MẤY TUỔI RỒI CHỨ ÍT ỎI GÌ MÀ CÒN ÔM NHAU KHÓC LÓC KỂ LỂ NỮA CHỨ. SINH ĐẺ THÔI MÀ, MÀY CON SINH MỔ MÀ CÒN KHÓC GÌ? UMMA MÀY SINH THƯỜNG MÀ CON KHÔNG NÓI ĐÂY NÀY

_HU HU HU HU. ÔNG XÃ ƠI! HU HU HU

_HU HU HU! UMMA À ! ĐỪNG MẮNG VỢ CON NỮA MÀ HU HU HU

_Hai đứa bây! – bà Kim bất lực nhìn hai vợ chồng – Umma bó tay với hai vợ chồng bây rồi

………….

_Ông xã à ! Làm gì vậy ?

JaeJoong ngạc nhiên nhìn Yunho với lỉnh kỉnh những thứ đồ trong phòng

_Anh chuẩn bị đưa em đi sinh chứ gì. Đem cái gì cần đem. Bây giờ đã qua tháng thứ 9 rồi. Nghe nói trong tháng này thì người mẹ sinh bất thình lình lắm nên phải chuẩn bị đầy đủ. Chỉ cần em la đau bụng là anh hốt em đi liền. Đồ mang sẵn trên người. không sợ thiếu – Yunho vừa nói vừa chăm chỉ xếp đồ vào túi xách – Công chuyện ở nhà lớn anh đã giao cho Shin Dong và Chae Young. Bây giờ anh toàn tâm toàn ý với em và con thôi

_Hứ! Những mười ngày nữa cơ mà

_Chuẩn bị tốt hơn em ơi! – Yunho nói giọng đều đều

………………..

Ngày thứ 15

_ÔNG XÃ ƠI! SAO TỚI GIỜ EM CHƯA SINH ? HU HU HU HU ? EM SỢ QUÁ HÀ!

_BÀ XÃ À ! ĐỪNG NÓI NỮA, ANH CŨNG PHÁT HOẢNG LÊN RỒI, CON À ! SAO CHƯA CHỊU RA CHỨ ? HU HU HU HU

_Có nhiêu đó cũng khóc lóc. Hai vợ chồng bây vui thật, sanh sớm sanh muộn có lạ đâu, umma mày những 11 tháng mới sanh thằng JaeJoong đó thôi, aish! – bà kim lẩm bẩm

_Bà nó à ! Thằng Jaejoong mới có con lần đầu mà, chẳng phải khi bà mang thai con Jaejin cũng vậy sao ? Bà con khóc lớn hơn thằng JaeJoong – ông Kim nhâm nhi ngụm trà

_Aish! Ông khá hơn tôi hả ? Khi đó ai khóc trước đây ? Ông không khá hơn thằng Yunho đâu – Bà Kim lườm ông nhưng môi bà vẫn nở nụ cười, ôi cái thời còn xuân sắc

………

_Ông xã ơi! – JaeJoong cựa mình níu lấy tay anh – Hu hu hu, ông xã à !

_ Hửm ? Chuyện gì vậy em ? Ngủ đi! Thức khuya không tốt cho em và con mình đâu – Yunho mắt nhắm mắt mở xoa xoa bụng cậu, chắc cậu lo quá nên không ngủ được đây mà

_Hu hu hu, em đau bụng quá! Ông xã à ! Em đau lắm, em đau quá ông xã ơi….

Yunho giật mình bật dậy. JaeJoong khóc đến tèm lem mặt mày hết rồi.

_Đừng lo! Anh đưa em đi bệnh viện ngay

Yunho vội vã đi nhanh ra cửa, bây giờ chỉ mới một giờ sáng nên không có xe cộ gì cả. Anh cứ thế bế JaeJoong chạy đến bệnh viện. Từ nhà mẹ Jaejoong đến đó mất 20 phút và anh cảm thấy đoạn đường này bây giờ xa quá. JaeJoong càng ngày càng khóc lớn vì đau khiến anh cũng phát hoảng lên. Đôi chân trần chạy trên đường nhựa đến tróc cả da ra nhưng anh không cảm thấy đau chút nào cả, JaeJoong của anh đang đau và nếu không đến kịp lúc thì sẽ rất nguy hiểm

_ Bà xã à ! Ráng lên, sắp đến rồi em à ! – Yunho trấn an cậu

_Em đau quá, em đau quá! Càng lúc càng đau ông xã ơi, ÔNG XÃ ƠI !!!!!!!!!

_AAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!ĐAU QUÁ!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Yunho hét lớn khi JaeJoong nắm tóc anh. Cậu đau quá nên nắm tóc anh giật liên tục, tay còn lại đập mạnh vào ngực anh khiến anh ho khù khụ. Không thể ngừng lại, anh chạy nhanh về phía bệnh viện và cùng JaeJoong hét lên giữa đêm khuya. Mỗi ngôi nhà mà anh đi qua đều bật sáng đèn vì người ta không hiểu chuyện gì mà om sòm ngoài cửa đến thế

_BÁC SĨ! BÁC SĨ! HỘC HỘC ĐAU QUÁ! ĐAU QUÁ! BÁC SĨ À ! – Yunho hét lớn và chạy vào bệnh viện. Người anh đầy mồ hô và mặt thì đỏ rần rần. Bộ pyjama hình con heo bông có cánh cũng ướt đẫm mồ hôi trong khi JaeJoong vẫn giật tóc anh và ôm lấy bụng khóc tức tưởi

Chiếc băng ca nhanh chóng được đưa lại, cậu được đưa vào phòng mổ ngay lập tức

_ÔNG XÃ ƠI! ĐỪNG BỎ EM! EM KHÔNG MUỐN Ở MỘT MÌNH ĐÂU, HU HU HU, EM KHÔNG MUỐN MÀ! ÔNG XÃ À ! – JaeJoong hét lên và nắm chắt lấy tay của Yunho khi bác sĩ đưa cậu vào phòng mổ

_Nhanh lắm JaeJoong à ! Nhanh lắm, anh hứa mà, nhanh lắm!

_ÔNG XÃ À ! ÔNG XÃ À !

Cánh cửa phòng mổ đóng lại cũng là lúc bố mẹ JaeJoong đến nơi. Không quan tâm đến bàn chân đang rướm máu và bộ pyjma xộc xệch, anh đi đi lại lại trước cửa phòng, một lần vì lo một phần vì sợ. JaeJoong mà bị sao thì chắc anh chết mất

_Con đừng lo, nhanh lắm – ông Kim vỗ vai an ủi – Đi băng bó lại vết thương đi, chân con chảy máu rồi!

_Con không sao appa! Con lo quá! Vợ con trong đó một tiếng đồng hồ rồi, con lo quá!

Yunho kết thúc câu nói cũng là lúc cửa phòng mổ mở ra

_BÁC SĨ! VỢ TÔI SAO RỒI ? – Yunho nắm chặt tay bác sĩ

_Chúc mừng anh! Vợ anh sinh cho anh một bé gái thật dễ thương. Bé nặng ba ký năm !

Cả nhà ai cũng vui mừng và chạy lại chỗ Jaejoong khi cậu được đẩy ra. JaeJoong vẫn còn ngủ vì tác dụng của thuốc mê. Kế bên là cô y tá với baby tròn trịa trên tay mình

_Chúc mừng anh! Em bé rất đáng yêu – cô mỉm cười và đặt bé vào đôi tay run rẩy của Yunho

_Trời ơi…. – Yunho không biết nói gì nữa vào phút này, cả cơ thể anh đang ngập tràn trong hạnh phúc. Anh đang bế thiên thần của mình vào lòng, bé ngủ mà cũng thật xinh đẹp. Sao mà giống anh quá, đôi mắt một mí của anh nè, cái mũi cũng của anh nè, đôi môi cũng của anh nốt. gương mặt….cũng của anh luôn, chỉ có đôi tai là giống với umma bé thôi

_Để umma bế nào! – bà Kim vội vã chạy lại

Ngay khi bé Jaeyoon rời khỏi tay Yunho, anh lập tức ngã xuống đất. Ngất mất rồi, ngất trong hạnh phúc!

Một tuần sau, Yunho đưa JaeJoong trở về nhà lớn. Bọn đàn em của anh lúc nào cũng vây quanh lấy JaeJoong và tiểu công chúa của cậu. Nhất là Sung Min, cậu cứ đòi bế Jaeyoon suốt thôi. Yunho thì bù đầu bù cổ với đống giấy tờ mấy tháng quá, tất cả anh đều phải xem xét qua để đảm bảo tính an toàn của nó, mãi đến tối mới về được với vợ và con gái yêu của mình.

_Cậu và Chae Young ? – Yunho nhướng mày khi nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay của Shin Dong

_Dạ ? – nó ngạc nhiên

_Ý tôi là…cậu và Chae Young yêu nhau ? – anh chỉ vào chiếc nhẫn

_A ! – Shin Dong gãi đầu xấu hổ – Tụi em mới quen….từ khi anh về quê với chị hai, cô ấy….cho em cơ hội để đeo đuổi…..

_Dạ! Cám ơn anh hai!

……………..

_Jaeyoon à ! Bố về rồi đây ! – Yunho ôm lấy bé con đang nằm úp trên giường và hôn lấy hôn để vào má bé – Con đang chơi gì thế ? Cho bố chơi cùng với!

_oe oe oe

_A ! Con chơi một mình à ? Umma con đi tắm nên để con một mình à ? Tội nghiệp Jaeyoon của bố quá! Chơi có mình thôi! Hu hu hu hu – Yunho giả khóc nhìn bé khiến bé cười khúc khích – Ôi đáng yêu quá đi! Jaeyoon à !

Năm năm sau

_Hu hu hu hu hu!

_Nín nào! Jaeyoon ngoan đừng khóc con!

JaeJoong bế Jaeyoon về nhà trong khi cô bé vẫn khóc tức tưởi và tiếng khóc đó khiến cả nhóm sát thủ cũng phải đau lòng. Gì chứ! Bé là con nuôi của họ mà

_JAEYOON!!!!!!!!!!!!!!!!!!! SAO CON KHÓC VẬY ? AI ĂN HIẾP CON À ! NÓI BỐ NGHE! THẰNG NÀO CON NÀO ĂN HIẾP CON, BỐ BẮN CẢ NHÀ NÓ!

“BỐP!”

_Anh nói giọng đó tiếng nữa đi, tôi thách anh đó

_Bà xã à ! Anh xin lỗi – Yunho ôm cái đầu đáng thương của mình – Jaeyoon của bố à ! Sao con khóc vậy ? Trong lớp có bạn ăn hiếp con à ?

_Hu hu hu hu, bố ơi! Bố ơi!

_Ngoan nào, nói bố nghe, ai ăn hiếp con!

JaeJoong hơi nhíu mày, Jaeyoon luôn thế, khi bé khóc, không bao giờ bé nói với cậu nhưng chỉ cần Yunho hỏi thì bé sẽ nói ngay. JaeJoong cảm thấy….mình chỉ là người số hai trong lòng Jaeyoon thôi. Mặt mày bé giống Yunho như tạt, tính tình cũng giống. Bé chỉ giống cậu mỗi cái tai, mà….cái tai thì có ai thấy đâu, ôi~

_Cô giáo phạt con! Hu hu hu hu hu

_HẢ ? CÔ GIÁO PHẠT ?

Cả Yunho lẫn JaeJoong đều ngạc nhiên, chẳng phải Jaeyoon ở trường nổi tiếng là ngoan ngoãn sao, sao lại bị phạt

_Sao con bị phạt ? – Yunho hôn lên đôi má bầu bĩnh của bé

_Hu hu hu hu , cô giáo hỏi con, ước mơ của con là gì hu hu hu , con nói….con nói….ước mơ của con là….hu hu hu hu là…..là…. là làm đại ca. huhu huhu, tự nhiên…cô mắng con, huhu huhu, cô phạt con huhu huhu

Câu nói của Jaeyoon khiến Yunho lẫn JaeJoong chưng hửng. Có ai nghĩ rằng, một bé con học lớp lá, mà nói ước mơ sau này của mình là…..làm đại ca không chứ

Thật ra thì có đấy, có một người….

Flash Back

_ Yunho à ! Sau này lớn lên, con muốn làm gì ?

_CON MUỐN LÀM ĐẠI CA!

End flash back

End

Mang Thai Hộ: Con Sinh Ra Là Con Của Ai?

Cấm hay không cấm mang thai hộ

Với tình trạng vô sinh ngày càng nhiều, vợ chồng hiếm muộn hay đơn giản là không muốn trực tiếp sinh con để giữ vóc dáng thì nhu cầu mang thai hộ, nhu cầu thuê đẻ thực sự là có thật. Pháp luật về hôn nhân và gia đình đã có quy định cấm việc mang thai hộ thậm chí có chế tài xử phạt nặng vấn đề này, thế nhưng những “giao dịch” ngầm vẫn tồn tại và việc đẻ thuê mang thai hộ vẫn xảy ra.

Đa số các ý kiến cho rằng mang thai hộ là vi phạm về đạo đức, thuần phong mỹ tục, vi phạm pháp luật. Bởi lẽ, với phong tục tập quán của người Việt từ lâu đời: Con ruột phải do người mẹ mang nặng đẻ đau sinh ra. Tình mẫu tử là rất thiêng liêng. Mặc dù là mang thai hộ nhưng cũng trải qua chín tháng, mười ngày, do đó sợi dây tình cảm giữa đứa trẻ với người mẹ không thể tự nhiên dứt bỏ. Việc sinh ra và phải “trả con” cho người khác, tình “mẫu tử” bị chia cắt là không phù hợp và trái đạo lý.

Hiện nay, Luật hôn nhân và gia đình năm 2000 chưa có một quy định nào về vấn đề mang thai hộ tuy nhiên Nghị định số 12/2003/NĐ-CP về sinh con theo phương pháp khoa học đã nghiêm cấm hành vi mang thai hộ này.

Cần có một quy định mở về mang thai thai hộ cho một số trường hợp đặc biệt.

Ở một khía cạnh khác, có người lại cho rằng cần cho phép mang thai hộ nhưng nghiêm cấm “giúp trực tiếp”. Để bảo vệ quan điểm này, người ta lý giải rằng với những trường hợp người vợ không thể mang thai nhưng hai vợ chồng đều có khả năng có con, mà thông qua con đường thụ tinh ống nghiệm, vợ chồng họ lấy trứng và tinh trùng để nuôi phôi thai rồi cấy phôi để chị, em gái hoặc người thân tình nguyện mang thai hộ nhau, thì cần được nhìn nhận một cách toàn diện và nhân văn.

Bởi trong quan hệ mang thai hộ này không tồn tại yếu tố “tiêu cực” nào, người chồng không có quan hệ tình dục trực tiếp với người mang thai hộ, và đứa trẻ được hình thành từ trứng của người vợ, tinh trùng của người chồng nên dù không phải do người vợ mang thai thì vẫn là “máu mủ” của họ.

Do đó vấn đề cấm hay không cấm mang thai hộ cần được Bạn soạn thảo sửa đổi Luật hôn nhân và gia đình mang ra bàn thảo tiếp. Nên chẳng cần có một quy định mở để đảm bảo cho một số trường hợp đặc biệt,

Thiết nghĩ, Luật hôn nhân sửa đổi bổ sung Luật hôn nhân và gia đình năm 2000 cần quy định cụ thể về mang thai hộ, hậu quả pháp lý của việc mang thai hộ nhằm bảo vệ quyền và lợi ích của trẻ em sinh ra từ quan hệ này.

Điều 31. Vi phạm các quy định về sinh con theo phương pháp khoa học

1. Phạt tiền từ 10.000.000 đồng đến 15.000.000 đồng đối với một trong các hành vi sau đây:

a) Tiết lộ các thông tin về tên, tuổi, địa chỉ và hình ảnh của người cho, nhận tinh trùng, phôi;

b) Thực hiện việc cho, nhận noãn; cho, nhận tinh trùng; cho, nhận phôi khi không được phép thực hiện;

c) Không bảo đảm điều kiện thực hiện kỹ thuật hỗ trợ sinh sản theo quy định.

2. Phạt tiền từ 20.000.000 đồng đến 30.000.000 đồng đối với một trong các hành vi sau đây:

3. Biện pháp khắc phục hậu quả: buộc phải khắc phục tình trạng không bảo đảm điều kiện thực hiện kỹ thuật hỗ trợ sinh sản theo quy định đối với hành vi vi phạm tại điểm c khoản 1 của Điều này.

(Nghị định 45/2005/NĐ-CP quy định xử phạt hành chính trong lĩnh vực Y tế)

Luật gia Giang Quyết